Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Truy Thê Trong Đau Khổ Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Khu vực ngoài nhà vệ sinh là góc chết của camera, tôi chẳng thể nào biện minh.

Tôi được ai đó nhấc lên khỏi mặt đất, bên tai vang lên giọng nói quen thuộc.

Giọng nói ấy đầy châm biếm, pha chút lạnh lùng: “Rời bỏ tôi, em lại chọn một người đàn ông như vậy sao?”

Tôi chẳng còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác xung quanh.

Ngước lên, tôi nhìn thấy gương mặt từng xuất hiện trong những giấc mơ đêm đêm.

Mối tình đầu của tôi — Chu Tử Ngạn.

Sao tôi lại gặp anh ấy trong tình cảnh thảm hại thế này chứ?

“Anh… sao anh lại quay về?”

Anh đáp với vẻ đầy tự giễu:

“Giờ em chẳng còn quyền đuổi tôi ra khỏi Bắc Thành nữa rồi.”

6

Năm năm trước, tôi gặp Chu Tử Ngạn lần đầu tại hội quán Thanh Thu.

Chu Tử Ngạn là nhân viên ở đó, vẻ ngoài gọn gàng, thanh mảnh, nhưng lại bị người khác để mắt đến.

Một gã đàn ông trung niên béo ú muốn bao nuôi anh ta, trả mười vạn mỗi tháng.

Khuôn mặt anh đỏ lên vì xấu hổ, đáy mắt dấy lên sự phẫn nộ.

Nhưng dù nắm tay siết chặt đến trắng bệch, anh vẫn không hề động đậy, cố nén giận.

Anh từ chối, nhưng lũ nhà giàu lưu manh không dễ dàng chấp nhận bị từ chối.

Tôi thấy anh bị ép nằm xuống bàn, kẻ đó buông ra những lời lẽ dơ bẩn:

“Ông để mắt đến cậu là phúc cho cậu, còn dám kiêu căng với ông? Cậu là cái thá gì?”

Tôi nhấc chiếc gạt tàn lên, đập thẳng vào đầu gã đó.

Tôi cười ngạo nghễ, chỉ tay về phía Chu Tử Ngạn:

“Người của tôi mà ông cũng dám động vào sao?”

Hồi ấy, nhà họ Hứa ở Bắc Thành có địa vị không thể lay chuyển, không ai dám gây chuyện.

Tôi, Hứa Ngôn Kiều, là viên ngọc quý của nhà họ Hứa, càng không ai dám đụng tới.

Gã kia liên tục xin lỗi rồi bò lê ra khỏi phòng.

Chu Tử Ngạn nói tôi đã cứu anh, anh sẽ đền đáp tôi.

Tôi tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình anh.

Anh là một sinh viên nghèo, cha mẹ ly hôn, mẹ anh đang ốm nặng, anh vừa học vừa làm để kiếm tiền chữa bệnh.

Đó là lý do khiến anh phải nhẫn nhịn.

Tôi quyết định thuê anh làm tài xế riêng.

Rồi dần dần, tôi nhận ra anh hay lén lút nhìn tôi.

Ánh mắt của chàng trai ấy nồng cháy, rực sáng, vô cùng cuốn hút, khiến tim người khác cũng rung động.

Nhưng mỗi lần tôi quay lại nhìn, anh lại lảng tránh.

Có lần tôi bị kẻ khác bắt cóc, anh liều mạng cứu tôi, tay bị đánh gãy xương khi cố gắng bảo vệ tôi.

Tôi không thể kìm nén tình cảm nữa, nếu anh không dám thổ lộ thì tôi sẽ mở lời.

Tôi ép anh vào góc tường, nhướn mày hỏi: “Anh có phải thầm yêu tôi không?”

Tôi nhìn thấy tai anh đỏ dần, lan lên gò má, khuôn mặt luôn điềm đạm giờ đây lộ rõ vẻ bối rối, cuối cùng cúi đầu, đáp khẽ: “Không dám.”

Tôi cau mày, không hài lòng, buộc anh nhìn thẳng vào tôi:

“Là không dám hay là không thích?”

Anh mím chặt môi, im lặng đối mặt với tôi, hồi lâu sau cuối cùng thừa nhận yêu tôi nhưng nghĩ bản thân không xứng đáng.

Tôi nói rằng tình yêu không liên quan đến giai cấp, tôi yêu là yêu anh. Nếu đồng ý, thì hôn tôi.

Anh bất ngờ ôm lấy tôi và hôn, chúng tôi chính thức xác nhận tình cảm.

7

Sau hai năm hẹn hò, tôi đề nghị chia tay.

Lời nói của tôi sắc bén như dao.

Tôi bảo anh chỉ là tài xế, mãi mãi là kẻ thuộc tầng lớp thấp kém, không xứng đáng.

Tôi chơi đùa với anh, vậy mà anh lại đem lòng yêu thật.

Tình cảm chân thành thì có giá trị gì chứ? Còn dám mơ tưởng cưới tôi sao?

Tôi là viên ngọc quý của nhà họ Hứa ở Bắc Thành, người muốn cưới tôi có thể xếp hàng từ Bắc Thành ra đến nước ngoài.

Anh là cái gì mà dám mơ ước?

Tôi bảo anh cút đi, đừng để tôi gặp lại anh nữa.

Trong mắt anh hiện lên sự đau khổ, bối rối. Anh ghì tôi trong đôi tay, mắt đỏ hoe hỏi:

“Em đã nói giai cấp không quan trọng mà? Sao giờ lại nói như thế?”

Tôi vỗ mặt anh, cười khẩy, giọng điệu mỉa mai:

“Anh cũng tin những lời ngọt ngào ấy sao? Chỉ là trò tiêu khiển của người giàu, giờ tôi chơi chán rồi, đừng quấy rầy tôi nữa.”

Anh quỳ xuống trước mặt tôi, hạ mình đến cùng cực, cầu xin tôi:

“Nếu chỉ vì tiền, tôi còn trẻ, tôi sẽ có tiền, sẽ cố gắng, sẽ có cơ hội. Xin em đừng rời bỏ tôi.”

Người đi cùng tôi đánh anh một trận, rồi ném tấm thẻ ngân hàng năm mươi vạn lên người anh, nói đó là phí chia tay, cảnh cáo anh đừng bám theo tôi nữa.

8

Chu Tử Ngạn đưa tôi đến bệnh viện, bác sĩ khám xong, may là không nặng, chỉ tổn thương phần mềm.

Bác sĩ kê thuốc uống và thuốc bôi, còn căn dặn chúng tôi đừng “quá đà.” Nếu lần sau mà gãy xương hay tổn thương nội tạng thì sẽ hối hận đấy.

Ban đầu, tôi không phản ứng lại, mãi đến khi thấy tai Chu Tử Ngạn đỏ lên, tôi mới hiểu ra ẩn ý của bác sĩ.

Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Không phải đâu, chúng tôi chỉ cãi nhau nên tôi va phải bồn rửa thôi.”

Nghe tôi nói xong, sắc mặt Chu Tử Ngạn lạnh xuống, xoay người bước đi.

Xem ra ba năm không gặp, anh đã thay đổi, không còn kiềm chế trước tôi như trước nữa.

Tôi định đi lấy thuốc, vừa đến cửa thì anh đã cầm thuốc đến:

“Phòng trống còn nhiều, em cứ nghỉ lại bệnh viện một đêm cho ổn.”

Tôi nhận thuốc, nói lời cảm ơn.

Có rất nhiều điều tôi muốn nói, muốn hỏi, muốn hỏi lý do anh thành công, và cũng muốn giải thích tại sao tôi lại chia tay, nhưng chẳng biết phải mở lời ra sao.

Anh mặc trang phục đắt đỏ, đeo đồng hồ Patek Philippe bản giới hạn, quần áo đều là hàng may đo. Có vẻ như những năm qua, anh đã rất thành công.

Cuối cùng, tôi nói: “Ở bệnh viện hết bao nhiêu? Tôi sẽ chuyển lại cho anh.”

Sắc mặt anh tối sầm lại vì câu nói ấy, mắt ánh lên giận dữ:

“Không cần đâu, tiểu thư Hứa. Năm đó tôi đã nợ em năm mươi vạn, chút vết thương này chẳng đáng bao nhiêu.”

Anh cười lạnh, nhét thuốc vào tay tôi rồi quay người bỏ đi.

9

Chuyện tối qua tôi xô ngã Thẩm Tri Nhan bị truyền thông thổi phồng lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc