Bữa Cơm Chiều
Giờ phút này, Kiều Mính Mính rướn cổ, cánh mũi phập phồng như một chiếc radar dò xét.
Có hôi đâu, hôi ở chỗ nào chứ. Có dọn dẹp thì cũng là con trai mẹ dọn!
Kiều Mính Mính lại tiếp tục hừ khúc nhạc nhỏ, đóng cửa viện lại, lấy đồ ăn trong túi xách ra.
Bên trong có nửa cân thịt ba chỉ được gói ghém cẩn thận, cùng một miếng đậu phụ non.
Cô đi đến góc Tây Bắc của sân, hái vài cọng hành lá và mấy quả ớt dưới chân tường, liếc nhìn đồng hồ trên tay rồi bắt đầu nấu cơm.
Xuyên không qua đây ba năm, cô chẳng học được tài cán gì, chỉ luyện được mỗi tay nghề nấu nướng là khá khẩm lên vài phần.
Thơm chết đi được!
Cũng may nhà cô là kiểu sân viện độc lập, nếu không trước cửa nhà chắc chắn sẽ có một hàng dài lũ trẻ con ngồi xổm chảy nước dãi.
Đúng lúc Kiều Mính Mính bưng nồi hầm thập cẩm lên bàn, ngoài cửa vang lên tiếng đẩy cửa, tiếp theo là một tràng líu lo ríu rít.
“Mẹ ơi! Hôm nay con được phiếu bé ngoan đấy!”
Kiều Mính Mính lập tức bày ra vẻ mặt ngạc nhiên đầy khoa trương: “Chà, Hành Hành nhà ta cừ quá đi mất!”
Cậu bé con còn chưa kịp bỏ chiếc ba lô nhỏ xuống, đầu đã ngẩng cao, đôi mắt sáng lấp lánh vẻ đắc ý vô cùng.
Đứa trẻ sắp lên ba, cái miệng nhỏ nhắn thật sự rất biết nói, cả ngày cứ liến thoắng không ngừng khiến Kiều Mính Mính có chút mệt mỏi.
Chao ôi, đây là cậu con trai quý hóa của cô. Còn người đang dựng xe đạp bên cửa sân, dáng người cao ráo, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời kia chính là chồng cô - Ninh Du.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến Kiều Mính Mính có thể nhanh chóng gả mình đi chỉ trong tháng thứ hai sau khi xuyên không.
Hôm nay là ngày 1 tháng 8 năm 1973, còn cô xuyên đến đây vào ngày 8 tháng 9 năm 1969. Lúc bấy giờ nguyên chủ vừa tốt nghiệp cấp ba, vì không tìm được việc làm nên sắp bị sắp xếp đi cắm đội hạ phóng, trong lúc hoảng sợ quá độ thì người đi mất, và Kiều Mính Mính cô xuyên đến.
Xuyên đến thời đại này có khổ không?
Thật sự không hề khổ!
Đời trước, khi cô vừa bước chân vào đại học thì ba mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, ngay sau đó ông bà nội cũng lần lượt đổ bệnh, tiền bồi thường tiêu sạch sành sanh mà vẫn không cứu được người lớn tuổi.
Trầy trật học xong đại học, chẳng có định hướng gì, cô liên tục vấp ngã trên con đường tìm việc, rồi thi thạc sĩ trượt, thi công chức cũng trượt... Các loại đả kích nối đuôi nhau ập đến, rồi cô đến với thời đại này.
Thời đại này vật chất tuy thiếu thốn, nhưng tinh thần lại chẳng có chút áp lực nào. Cô đã tính toán cứ ăn no chờ chết ở Cung Tiêu Xã qua ngày đoạn tháng, đến tuổi thì về hưu, sau đó làm một bà lão sành điệu có nhà, có xe, có lương hưu, lại có thêm một ông lão đẹp trai bên cạnh.
Hơn nữa, xuyên qua một chuyến cô còn tự dưng trẻ ra vài tuổi, lại được khuyến mãi thêm một cái tiểu không gian rộng năm mét vuông, còn đòi hỏi gì nữa?
Nhắc đến cái tiểu không gian này, Kiều Mính Mính lại thấy hưng phấn! Tiểu không gian cộng thêm ông chồng đẹp trai, cô từng có lúc cảm thấy mình chính là đứa con gái được trời chọn!
Nhưng trải qua ba năm sống êm đềm không chút gợn sóng, cô lại thấy cái tiểu không gian này có vẻ hơi thừa thãi.
Nếu cô vẫn còn ở nhà họ Kiều chưa lấy chồng, tiểu không gian họa may còn có chút tác dụng. Nhà họ Kiều đông người, không gian tiện cho cô lén lút giấu đồ ăn. Ba của nguyên chủ tên là Kiều Đạt, mẹ là Triệu Quỳnh Hoa, hai người kết hôn mấy chục năm, làm việc ở nhà máy dệt, sinh được ba trai hai gái.
Anh cả Kiều Vi Quốc, năm nay 33 tuổi, cưới Giang Hồng Anh làm cùng nhà máy thực phẩm, sinh được hai trai một gái.
Anh hai và chị ba là sinh đôi long phượng, sinh trước giải phóng, năm nay 30 tuổi. Một người tên Kiều Vi Dân, một người tên Kiều Lan Lan.
Hồi đó ông bà nội nguyên chủ vẫn còn sống, cực kỳ cưng chiều cặp sinh đôi này, có đồ gì ngon cũng nhét hết vào miệng họ.
Kiều Vi Dân lấy Diêu Tú một cô gái nông thôn ở vùng lân cận. Sau khi kết hôn, Diêu Tú ở nhà lo liệu việc nhà, mấy năm sau mới vào làm ở nhà máy dệt, hiện tại vẫn chỉ là nhân viên tạm thời.
Nguyên chủ tính tình nóng nảy, lại hay nghẹn khuất trong lòng. Kiều Mính Mính đoán chừng nguyên nhân chính khiến nguyên chủ uất ức mà chết, chắc là do sắp tốt nghiệp, vất vả lắm mới có một suất không phải đi hạ phóng, thế mà lại bị chị dâu hai nẫng tay trên.
Nhưng cái suất này không phải chị dâu hai cướp của ai, mà là phần thưởng nhà máy dành cho anh hai Kiều vì những cống hiến của anh.
Lúc đó trong nhà vốn định nhường suất này cho nguyên chủ, mấy anh chị em đều không yên tâm để cô em gái ốm yếu này đi cắm đội, ngặt nỗi chị dâu hai về quê một chuyến, lúc lên lại giấu giếm mọi người đi làm thủ tục vào nhà máy.
Chuyện này cả nhà không ai hay biết, khiến nguyên chủ suy sụp khóc rống lên, chị cả đanh đá cố ý chạy về nhà đẻ, làm ầm ĩ một trận như Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, Kiều Mính Mính chính là xuyên đến vào ngày hôm đó.
Chị cả đanh đá Kiều Lan Lan gả cho Đàm Vĩ đầu bếp nhà ăn của Nông Khoa Viện, năm 66 sinh được một cô con gái mập mạp. Con bé béo thật sự, khiến chị cả Kiều chịu không ít khổ sở. Đàm Vĩ là con liệt sĩ, thân cô thế cô, chẳng có họ hàng thân thích, nên không có ai lải nhải bên tai chị cả Kiều. Sau khi kết hôn, chị cùng Đàm Vĩ đều làm việc ở nhà ăn, cuộc sống nhỏ trôi qua rất khá giả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)