Đợi Cô Đi Rồi, Nhà Họ Kiều Lại Đăng Báo “Cắt Đứt” Quan Hệ, Mọi Chuyện Sẽ Không Thể Ảnh Hưởng Đến Họ Được Nữa.
Trời dần sáng, tàu hỏa còn vài phút nữa là khởi hành.
Anh cả và anh hai giúp cô xách hành lý đến trước cửa toa tàu, tiếng loa trong ga không ngừng vang lên, nhân viên phục vụ lớn tiếng gọi các hành khách mau chóng lên xe.
Khi chiếc loa đi ngang qua, âm thanh trầm hùng phát ra đinh tai nhức óc, cơn buồn ngủ đang dần kéo đến trong lúc chờ tàu của Kiều Mính Mính lập tức tan biến, cô ôm Hành Hành đang ngoan ngoãn gục trên vai mình bước lên tàu.
Chỗ ngồi của cô cạnh cửa sổ, bên cạnh là Dương Vân.
Hai người anh trai của nhà họ Kiều cố gắng nhìn vào trong xe, nhưng vì ở đây đông người, nhiều lời không thể nói, chỉ không ngừng dặn dò Kiều Mính Mính gặp chuyện gì nhất định phải tìm cách viết thư về nhà.
“Em đừng sợ, anh dù không đón em về được, cũng sẽ chạy đến đó thăm em một chuyến.”
Anh cả mắt hoe đỏ nói, anh hai còn thò tay vào cửa sổ, nhét cho cô một tờ phiếu sữa bột mà anh đã tìm kiếm bấy lâu.
Kiều Mính Mính tức khắc thấy sống mũi cay cay, nghẹn ngào gật đầu: “Em biết rồi.”
Ngay lúc này, Kiều Tiểu Đệ đang ôm đồ trong lòng cũng chạy như bay về phía cô, vội vàng ném một cái túi lên.
Tóc cậu bị gió thổi rối tung, đứng lại thở hổn hển, cười nói: “Bánh bao nhân thịt hành tây của tiệm cơm quốc doanh, mới ra lò đấy, chị đừng để bản thân chịu thiệt, nếu được, sau này tốt nghiệp em cũng xuống nông thôn đến Miên Sơn, đừng sợ nhé.”
Nước mắt Kiều Mính Mính cuối cùng cũng không kìm được nữa, lăn tròn từ khóe mắt.
“Keng keng keng…”
Tàu hỏa hú một hồi còi dài, cuối cùng cũng chậm rãi chuyển bánh.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, những người đang đứng tại chỗ ngày một xa dần, như thể đã hóa thành những bức tượng vĩnh viễn đứng ở nơi đó.
Cảnh sắc ngoài cửa sổ thay đổi từ chậm đến nhanh, từ những tòa nhà, con đường thành thị đến những ngọn núi xanh mướt ở ngoại ô.
Hành Hành dậy sớm, lúc này đã dần thiếp đi trong lòng cô. Nhìn gương mặt say ngủ của con trai, Kiều Mính Mính lại có chút buồn bã.
Mấy năm xuyên không qua đây, nhà họ Kiều đối xử rất tốt với cô, cô cũng dần coi họ như người thân ruột thịt. Giờ đây cô ra đi, mấy năm sau mới có thể gặp lại, tâm trạng cô cũng u uất đi không ít.
“Xình xịch, xình xịch…”
Tàu hỏa chạy về phía trước.
Kiều Mính Mính nhanh chóng không còn thời gian để u uất nữa, ngồi tàu hỏa ở thời đại này thật sự rất khó chịu, không chỉ chậm, mà mùi khói than nồng nặc bốc ra cũng rất nặng.
Hơn nữa trong toa tàu lại đông người, người đông mắt tạp, Kiều Mính Mính không dám sử dụng không gian một chút nào, đành phải cầm bánh bao nhân thịt hành tây chấm nước ấm mà gặm từ từ.
Tại sao ư, vì ăn hết bánh bao thịt rồi, chỉ còn có thể ăn bánh ngô đen sì cứng ngắc.
Chỗ bánh ngô đó là anh rể cả tối qua cố ý mang đến, nói là tuy mùi vị và cảm giác không ngon, nhưng có thể để được thêm hai ngày trong mùa hè này, rất thích hợp cho việc đi tàu đường dài.
“Mẹ, cái này không ăn được.”
Dùng nước ấm để ăn, như vậy mới dễ nhai hơn.
Haiz, thật không phải cô làm mẹ mà không thương con, mà là cô không thể mạo hiểm được.
Một chút cũng không thể.
Tàu hỏa vẫn tiếp tục chạy, Dương Vân thỉnh thoảng sẽ nhân lúc tàu đi qua đường hầm, trong toa tàu tối om, nhét kẹo sữa vào miệng Hành Hành.
Người làm mẹ có lẽ còn vì đủ thứ lo ngại mà chỉ có thể vào nhà vệ sinh ăn vụng, nhưng đứa con trai ngây thơ thì sẽ không nghĩ nhiều như vậy.
Dương Vân vừa nhét vào miệng nó, nó mút vài cái đã vội moi viên kẹo sữa trong miệng ra, nhanh như chớp nhét vào miệng Kiều Mính Mính.
“Ọe...”
Vẻ mặt Kiều Mính Mính vô cùng phức tạp, khi ăn phải viên kẹo ướt nhẹp dính nhớp, cô gần như muốn đen mặt phun ra.
Hành trình hai ngày một đêm cuối cùng cũng kết thúc.
Lại một tiếng còi báo vào ga, tàu hỏa chậm rãi dừng lại ở ga Bình Bắc.
Lúc này, ánh bình minh vừa ló dạng, xuyên qua tầng mây chiếu rọi những tia nắng đầu tiên xuống mảnh đất này, vầng dương rực đỏ khiến người ta cảm thấy tràn đầy sức sống và hy vọng.
Ít nhất là Kiều Mính Mính lúc này cảm thấy như vậy, đứng trên bậc thềm ngoài nhà ga, nhìn mọi thứ nơi đây, mọi thứ được ánh mặt trời chiếu rọi, nỗi buồn bực quanh quẩn trong lòng mấy ngày nay cuối cùng cũng tan biến.
“Mẹ ơi, ba ở đâu ạ?” Hành Hành mở to mắt nhìn quanh, hỏi.
“Ba con,” Kiều Mính Mính nghiêm túc suy nghĩ một lát, nói: “Có lẽ đang ở…”
“Đang quét chuồng bò chứ đâu!”
Lời cô còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang, Kiều Mính Mính quay người lại, chỉ thấy một ông lão nói giọng địa phương.
Lão Chu đầu đến gần, cúi người, đôi mắt vẩn đục nhìn Hành Hành chăm chú vài lần, không nói gì thêm, dùng tẩu thuốc gõ gõ vào chiếc xe lừa nói: “Ta đến đón các người, lên xe đi.”
Kiều Mính Mính: “…”
Thật lòng mà nói, cô có chút bối rối.
Người phụ trách bàn giao ở địa phương vội vàng đi tới, cau mày đối chiếu tài liệu rồi nói: “Không có vấn đề gì, cô cứ đi về thôn Thượng Dương.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


