Trở Về Nhà Họ Kiều
Giữa trưa trời vẫn còn rất nóng, Kiều Mính Mính tuy đứng trong bóng râm dưới chân tường, nhưng sự kiên nhẫn cũng dần cạn kiệt.
Cô cố nhịn xúc động muốn quay người bỏ đi, trong đầu chợt lóe lên những lời Tạ Thiện Văn vừa nói với cô, vì thế liền bày ra vẻ mặt buồn bã, chỉ u sầu buông một câu: “Anh không hiểu đâu.”
Chậc chậc, bầu không khí này, biểu cảm này, câu nói này, quả thực là anh nghĩ gì trong lòng thì câu này mang ý nghĩa đó.
Ví dụ như Trương Tây Hoa, hiện giờ trong đầu anh ta chỉ toàn hình bóng cô gái da trắng mặt xinh, mắt ngọc mày ngài, lại có chút đanh đá trước mặt này.
Vì thế ba chữ “anh không hiểu đâu” lọt vào tai, nghe xong chỉ thấy tê dại nửa người. Một bầu nhiệt huyết trào dâng trong lòng, anh ta vội hỏi: “Có chuyện gì khó xử sao?”
Kiều Mính Mính: “Có một số chuyện tôi thật sự không tiện làm phiền anh, ngại lắm.”
“Cô cứ nói đi, chúng ta là quan hệ gì chứ, giúp được tôi nhất định sẽ giúp.” Anh ta hận không thể vỗ ngực đảm bảo.
Kiều Mính Mính cười khổ, do dự một lát, dường như lời nói đã đến khóe môi lại nuốt xuống, vẫn lắc đầu nói: “Thôi bỏ đi, cảm ơn anh nhé, tôi đi trước đây.”
Nói xong, căn bản không đợi Trương Tây Hoa từ chối, đôi chân thoăn thoắt bước nhanh theo con đường lớn trước cổng trường, hòa vào đám học sinh đang tan tầm, Trương Tây Hoa không dám đuổi theo.
Kiều Mính Mính đi một mạch, về đến khu tập thể.
Lúc về đến nơi đã là đầu giờ chiều, nhiều gia đình ở hành lang đã ăn xong bữa trưa.
Từ đằng xa cô đã nhìn thấy Hành Hành nhà mình đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa, hai bàn tay nhỏ bé chống cằm chờ cô.
“Mẹ ơi!”
Mắt thằng bé tinh thật, cô mới đến đầu cầu thang đã nhìn thấy, rồi đôi chân ngắn cũn cỡn lạch bạch chạy tới.
Nhưng vừa định sà vào lòng mẹ, thằng bé lập tức khựng lại. Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nghiêm túc nói: “Không được đụng vào mẹ và em gái.”
“Con biết là em gái rồi cơ à?” Kiều Mính Mính mềm lòng, dắt tay con đi vào nhà, hốc mắt ươn ướt khiến cô phải chớp mắt mấy cái mới kìm được nước mắt.
“Con nằm mơ thấy, ba bảo là em gái.”
Tiếng “ba” này thằng bé nói rất nhỏ, còn sợ sệt nhìn Kiều Mính Mính, sợ cô cũng sẽ mắng nó.
Hành Hành nhận ra, dạo gần đây chỉ cần nhắc đến ba, bà ngoại ông ngoại đều bịt miệng nó lại, cậu mợ cũng bảo nó đừng nhắc nữa.
Nhưng mà, đó là ba cơ mà...
Trẻ con rất nhạy cảm với môi trường xung quanh, dưới ánh mắt "khác thường" của một số người trong khu tập thể, thằng bé cuối cùng cũng lờ mờ hiểu được chút chuyện của người lớn.
Vì thế hai ngày nay nó không còn khóc lóc đòi ba nữa, ăn cơm cũng ngoan ngoãn, chỉ gắp thức ăn trước mặt mình, ăn xong còn biết giúp dọn bát đũa. Dáng vẻ cẩn trọng dè dặt này thực sự khiến Kiều Mính Mính vô cùng xót xa.
Nhanh lên chút nữa, mau chóng đi Miên Sơn thôi.
Kiều Mính Mính cố nén sống mũi cay cay thầm nghĩ.
Hôm nay chị dâu cả Kiều xin nghỉ ở nhà vì cậu con trai út bị sốt, thấy hai mẹ con Kiều Mính Mính về, vội vàng lấy thức ăn trong tủ chạn ra, đặt lên bàn nói: “Mau ăn đi, vì em chưa về nên Hành Hành cũng không chịu ăn cơm. Đứa trẻ này, cứ ngồi lỳ ở cửa, gọi cũng không thưa, kéo cũng không nhúc nhích.”
Kiều Mính Mính xoa đầu con trai, nói: “Tính nó bướng bỉnh, làm phiền chị dâu cả rồi.”
Chị dâu cả Kiều xua tay, cầm hộp giấy lên bắt đầu dán: “Khách sáo gì chứ, chị rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm. Hành Hành ngoan lắm, chẳng khiến ai phải bận tâm chút nào.”
Lời này là thật, cả buổi sáng thằng bé cứ ngồi ở cửa, không khóc không nháo cũng không chạy lung tung, ngay cả đi vệ sinh cũng chưa đi.
Kiều Mính Mính lấy bát đũa, ngồi xuống lại hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Phong đỡ hơn chút nào chưa chị?”
Tiểu Phong chính là con trai út của chị dâu cả Kiều, 4 tuổi, trông gầy gò ốm yếu, thế mà chỉ bằng Hành Hành 3 tuổi. Chị ấy còn có một cậu con trai lớn sắp 10 tuổi và một cô con gái sắp 8 tuổi, áp lực nặng nề đến mức tháng nào cũng phải dặn anh cả Kiều đến bệnh viện nhận bao cao su.
Nhà cửa thì chật chội, hai vợ chồng kiếm được có ngần ấy, sao dám đẻ thêm nữa.
Tay chị dâu cả Kiều khựng lại, cười gượng nói: “Sáng nay sốt cao lắm, uống thuốc hạ sốt em gái cả cho, giờ thì đỡ hơn chút rồi.”
Nói xong, chị lại nửa đùa nửa thật nhìn Kiều Mính Mính: “Em gái cả còn bảo phải mở hé cửa sổ ra, nói cảm cúm là lây bệnh, lây sang em và Hành Hành thì không hay, em lại đang mang thai nữa. Em gái cả nói thế cũng hồ đồ, Tiểu Phong cảm cúm là do trúng gió thôi mà. Bác sĩ người ta cũng bảo, phải là cái gì mà cúm mùa mới lây cơ.”
Chị che miệng cười hai tiếng, rồi lại cúi đầu dán hộp giấy.
Kiều Mính Mính vẫn giữ nụ cười trên môi, không nói gì, gắp miếng thịt cá cuối cùng vào bát con trai, “Ăn đi con.”
Hành Hành thấp thỏm lấy viên kẹo sữa trong túi ra, nhét vào tay Kiều Mính Mính, rồi bưng bát và và cơm.
Kiều Mính Mính không chút khách sáo bóc vỏ kẹo, bỏ viên kẹo sữa vào miệng mình.
Ừm, kẹo Đại Bạch Thỏ, ngon thật đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)