Nhóm bốn cô gái náo ầm ĩ một lúc mới chen nhau trên chiếc giường cưới chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, nhóm trang điểm cô dâu tận tụy đã có mặt đúng giờ gõ cửa phòng tân nương.
Mặc dù ở nông thôn không có chức phù dâu, nhưng ba cô bạn thân không ai bảo ai tự phong cho mình trách nhiệm đảm nhận phận sự của phù dâu.
Nào là chặn cửa, đòi hồng bao, giấu giày… Có điều cũng hơi khó xử, dù sao bọn họ cũng quen chú rể từ hồi đại học, còn thường xuyên ăn cơm cùng nhau, thành ra khó lòng ‘tàn nhẫn’ ra tay.
Lúc đón dâu, vị đại sư có hàng ria mép không yêu thương nổi kia cũng có mặt.
Một tay cầm cân, đi phía trước, lẩm bẩm lải nhải một tràng giang đại hải bài khấn gì đó.
Nhưng kỳ lạ là chẳng ai trong thôn cảm thấy kinh ngạc, sau khi hoàn tất quá trình đón dâu, Lôi Lôi được đỡ vào nhà chú rể.
Đoạn đường này cũng trải qua vô số thủ tục nào bước qua chậu than, rồi gà trống, trăm thứ tập tục vô cùng cầu kỳ, phức tạp.
Tạ Ý ngáp một hơi dài, huých cùi chỏ về phía eo Bạch Tiên Tiên: “Nè nè nè, nhìn lão ria mép đang làm khùng làm điên gì kìa?”
Bạch Tiên Tiên vẫn giữ khí độ thản nhiên, tinh thần tỉnh táo, bình tĩnh nhìn sang, thấy gã pháp sư ria mép dùng một lá bùa vàng, bóc mấy cọng tóc của Lôi Lôi lại, sau khi đốt xong bắt đầu lẩm bẩm đọc trú, rồi tung tro ra bốn phía, cuối cùng gã ôm con gà trống, hướng về phía tro bay đi vái ba vái.
Bạch Tiên Tiên: “...!Chả hiểu.”
Tạ Ý thở dài: “Ông trời phù hộ mong người Đạo Môn các cậu kết hôn không rườm rà lắm thủ tục thế này.
Chị đây chịu không nổi.”
Bạch Tiên Tiên: “Gớm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)