Không ai có thể ngờ được, những mũi tên rõ ràng đã bắn ra lại có thể đột ngột quay đầu giữa không trung.
Không kịp kinh hô, vô số mũi tên mang theo kình phong cắm phập vào thân thể đám binh lính. Đợt người đứng đầu đồng loạt ngã xuống, những kẻ phía sau càng hoảng hốt thất kinh, liên tục lùi lại.
Thương Vân vội vàng rút trường đao đỡ đòn, Đào Phong cũng xoay người né tránh. Cả hai đều phản ứng cực nhanh nên miễn cưỡng thoát nạn, nhưng vẻ kinh hãi trên mặt lại không sao che giấu được.
Tiểu cô nương này rốt cuộc là thần thánh phương nào, sao lại có thể thi triển thứ võ công kinh thế hãi tục như vậy?
Chưa kịp hoàn hồn, Thương Vân chỉ thấy hoa mắt, bóng dáng 3 người bên vách núi đã biến mất. Đào Phong quay đầu, chỉ về phía con đường dẫn lên núi:
“Bảo chủ, bọn chúng chạy lên núi rồi!”
Thương Vân nheo mắt, nghiến răng: “Đuổi!”
Con đường núi gập ghềnh hiểm trở, hai bên đều là vực sâu vạn trượng, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể bỏ mạng tại đây.
Trong khoảnh khắc nguy cấp vừa rồi, Trường Lăng bất chấp tất cả, thi triển một chưởng Sơn Hô Hải Khiếu để chặn trận mưa tên.
Đó là chiêu thức tầng thứ tư của 《Thích Ma Chân Kinh》. Tuy chiêu thức bản thân không quá tinh diệu, nhưng có thể trong nháy mắt khuếch đại lực đạo lên gấp nhiều lần, mượn sức đối phương để chuyển hướng công kích, lấy lực đánh lực.
Nếu là trước kia, Trường Lăng nhất định sẽ không chút lưu tình, trực tiếp giết chủ tướng trước rồi mới khống chế toàn cục.
Nhưng lúc này, nàng miễn cưỡng vận nội lực, lập tức cảm thấy ngũ tạng cuộn trào. Biết không thể lưu lại giao chiến, nàng xoay người điểm chân, lùi về bên cạnh Minh Nguyệt Chu. Một tay đỡ một người, kéo cả hai lao nhanh lên đỉnh núi, không cho đối phương lấy một chút thời gian phản ứng.
Đừng nói địch nhân, ngay cả người một nhà cũng bị màn ra tay long trời lở đất của nàng làm cho kinh ngạc.
Minh Nguyệt Chu nhìn bóng lưng Trường Lăng dẫn đường phía trước. Nàng tuy thấp hơn hắn vài phần, nhưng lại mang đến một loại cảm giác áp bức khó tả, giống như một ngọn núi cao không thể vượt qua. Trong nhất thời, tâm trạng hắn vô cùng phức tạp.
Sở Thiên Tố thấy trên trán Trường Lăng phủ kín mồ hôi lạnh, biết tình hình không ổn, vội bước nhanh lên trước.
“Con cứ tiếp tục dùng nội lực như vậy, nếu không lập tức châm cứu, e rằng sẽ bị phản phệ...”
“Không kịp.” Trường Lăng đáp. “Bọn họ đuổi tới rồi.”
Sở Thiên Tố ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Thương Vân và Đào Phong đã đuổi sát phía sau.
Cầu treo đã ở ngay trước mắt, nhưng nếu cả ba cùng bước lên cầu, chỉ cần Thương Vân chặt đứt xích sắt, tất cả sẽ rơi xuống vực, tan xương nát thịt.
Trường Lăng quay sang Minh Nguyệt Chu.
“Ngươi qua cầu trước.”
Sở Thiên Tố khẽ sững người. Minh Nguyệt Chu lại lắc đầu. Đường đường nam tử hán, sao có thể để nữ nhân ở lại đoạn hậu?
“Khinh công của ngươi không bằng bọn ta. Nếu không đi trước, chỉ càng cản trở chúng ta.” Trường Lăng bình tĩnh nhìn hắn.
“Tên gọi là Thương Vân kia cũng chẳng đáng ngại, không phải đối thủ của bọn ta.”
Minh Nguyệt Chu mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng vừa tận mắt chứng kiến thân thủ của nàng, biết lời nàng không sai, chỉ đành nghiến răng.
“Được.”
Hắn nhìn Sở Thiên Tố một cái, há miệng định nói gì đó, do dự giây lát, cuối cùng chỉ nói:
“Các ngươi cẩn thận. Thương Vân già đời xảo quyệt, đừng trúng kế hắn.”
Dứt lời, hắn xoay người trèo lên cầu treo bằng xích sắt. Khinh công của hắn không cao, nhưng nhờ cả tay lẫn chân cùng dùng lực, vẫn miễn cưỡng vượt qua được.
Thấy cháu ngoại đã lên cầu, Sở Thiên Tố thầm thở phào nhẹ nhõm.
Bà nhìn Trường Lăng đã có phần đứng không vững, biết nàng đang gắng gượng để câu kéo thời gian cho Minh Nguyệt Chu.
Lúc này, Thương Vân và Đào Phong cũng đã đuổi đến đầu cầu, dừng lại cách hai người khoảng 3 bước.
Thương Vân thấy Minh Nguyệt Chu đã trèo được một đoạn, nhưng Trường Lăng chắn trước mặt, trong lòng vẫn còn kiêng dè, không dám tùy tiện ra tay, bèn lên tiếng:
“Cô nương, ta tuy không biết cô nương vào Mộ Vương Bảo bằng cách nào, lại có quan hệ gì với hai người này, nhưng cô nương vốn không phải tù nhân của Mộ Vương Bảo, chúng ta cũng không có ý làm khó. Chỉ là nếu cô nương nhất quyết cứu bọn họ đi, dù hôm nay may mắn thoát được, từ nay về sau thiên la địa võng truy nã, e rằng sẽ không còn ngày nào yên ổn.”
Giọng nói khách sáo, nhưng thực chất là đang dò xét xem Trường Lăng có biết thân phận của Minh Nguyệt Chu hay không.
Nào ngờ Trường Lăng nghe xong, chẳng hề bận tâm, chỉ thản nhiên đáp:
“Thì đã sao?”
Thương Vân khựng lại. Trường Lăng nói tiếp:
“Nếu có gan thì tiến lên đánh một trận. Muốn đứng đó nhiều lời thì thứ lỗi, ta không phụng bồi.”
“Ngươi...” Thương Vân lạnh lùng nhìn nàng. “Rượu mời không uống, nhất định phải uống rượu phạt...”
Chữ "phạt" còn chưa dứt, Trường Lăng đã bước lên một bước, cành cây trong tay bổ thẳng xuống đỉnh đầu Thương Vân.
Thương Vân kinh hãi, lập tức giơ đao đón đỡ.
“Keng!” Lưỡi đao rung lên dữ dội, suýt nữa tuột khỏi tay.
Đến khi nhìn kỹ, hắn mới phát hiện thứ binh khí trong tay Trường Lăng…chỉ là một cành cây khô.
Trường Lăng xoay người lướt ra sau lưng hắn, đầu cành sắc bén chuẩn xác điểm vào ngực. Thương Vân như gặp đại địch, vội nghiêng người né tránh.
Thấy Minh Nguyệt Chu càng lúc càng đi xa trên cầu, trong lòng hắn càng sốt ruột, lập tức tiến lên một bước, vung đao chém xuống.
Một đao ấy xé gió lao tới. Trường Lăng hơi nghiêng người, lưỡi đao sượt qua cổ nàng.
Nhưng Thương Vân còn chưa kịp tung chiêu thứ hai thì sống đao đã bị cành cây trong tay nàng kẹp chặt.
Trường Lăng cười nhạt. Mượn thế hắn thu đao, nàng xoay cổ tay một cái. Thanh trường đao như mất khống chế, quay ngược lại chém thẳng vào cổ chính chủ nhân của nó!
Sắc mặt Thương Vân đại biến, vội cúi rạp người né tránh lưỡi đao của mình.
Trường Lăng giơ cành cây lên, định dồn nội lực đánh xuống. Nào ngờ khí huyết trong cơ thể đột nhiên đảo ngược, chân khí chạy loạn.
Mắt nàng tối sầm, không còn nhìn rõ Thương Vân ở đâu, đành cố giữ tâm thần, lùi lại hai bước.
Thương Vân thấy nàng dường như phát bệnh, lập tức nhân cơ hội ép sát. Trong tay Trường Lăng chỉ có cành cây khô, không thể đối cứng với binh khí sắc bén.
Trong lúc nhất thời, nàng chỉ có thể nghe tiếng gió mà né tránh, thủ nhiều công ít, tâm thần cũng dần bị quấy nhiễu.
Ban đầu, Thương Vân bị màn ra tay kinh thiên động địa của Trường Lăng dọa cho khiếp đảm, còn tưởng nàng có bản lĩnh thông thiên.
Nhưng sau 7, 8 chiêu giao đấu, hắn phát hiện thân thủ nàng tuy tuyệt diệu, song lực đạo lại càng lúc càng yếu, khác hẳn vừa rồi. Qua thêm vài hiệp, đối phương rõ ràng đã rơi xuống thế hạ phong.
Thương Vân mừng rỡ trong lòng, không còn cố kỵ, lập tức cả người lẫn đao bổ thẳng vào sơ hở của Trường Lăng.
Vốn dĩ Trường Lăng còn định liều chút nội lực cuối cùng để giết Thương Vân. Không ngờ vừa động chân khí, thân thể đã yếu ớt đến mức không chịu nổi.
Nếu nguyên khí của nàng chưa hao tổn, e rằng lúc này cành cây trong tay đã xuyên thẳng qua lồng ngực Thương Vân.
Nàng cố gắng giữ vững tâm thần, tầm mắt dần khôi phục, nhưng hai tay đã không còn chút sức lực. Ngoài việc dựa vào thân pháp tinh diệu để kéo dài thời gian, nàng thực sự không còn cách nào tốt hơn.
Thấy Minh Nguyệt Chu đã vượt tới giữa cầu, biết mình nhất thời không thắng nổi Trường Lăng, Thương Vân bỗng quát lớn với Đào Phong:
“Chặt cầu!”
Đào Phong nghe lệnh, lập tức lao về phía cầu treo.
Thấy phía bên kia giao chiến đang đến hồi kịch liệt, hắn bất ngờ giương cung nỏ, nhắm thẳng Trường Lăng.
Cơ quan bật mở. Mũi tên lao ra như cuồng phong!
Sở Thiên Tố thất thanh: “Cẩn thận!”
Để tránh mũi tên, Trường Lăng vừa phân tâm thì vai phải đã bị trường đao của Thương Vân rạch một đường, cành cây trong tay cũng bị chém gãy.
Thương Vân lại giơ đao lên.
Đầu ngón tay Sở Thiên Tố bắn ngân châm.
“Keng!” Nam Hoa ngân châm mạnh mẽ chặn đứng đường đao.
Nhân cơ hội đó, Trường Lăng lập tức lùi về bên cạnh Sở Thiên Tố. Chân khí trong ngực va chạm dữ dội, cuối cùng nàng không nhịn nổi nữa, phun ra một ngụm máu tươi.
Thấy vậy, Thương Vân cười lớn:
“Ta còn tưởng là cao thủ phương nào, hóa ra cũng chỉ đến thế!”
Đám binh lính Mộ Vương Bảo phía sau cũng đã ùn ùn kéo tới.
Trường Lăng lạnh lùng nhìn trận tên dày đặc phía trước, biết hôm nay khó tránh khỏi một kiếp.
Nàng đưa tay áo lau sạch vết máu nơi khóe miệng, tay trái giấu sau lưng, âm thầm siết chặt nắm tay, gom góp chút nội lực còn sót lại trong cơ thể, rồi nói với Sở Thiên Tố:
“Bà bà, ngài qua cầu trước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
