Nhà lao của Mộ Vương Bảo có hơn một ngàn gian, giam giữ đủ loại phạm nhân khác nhau. Cổng lớn của lao chỉ có một hàng rào sắt khổng lồ.
Ban đêm có tổng cộng 4 ngục tốt trực cổng, cứ hai canh giờ lại đổi ca một lần. Đến giờ Sửu, hai người mới đến thay phiên. Vì thiếu ngủ nên vừa dặn dò vài câu đã ngồi phịch xuống cạnh cột, tranh thủ chợp mắt.
Hai người còn lại cũng ngái ngủ, vừa ngáp vừa đứng chưa vững thì chợt nghe trong bụi cỏ vang lên tiếng sột soạt. Cả hai cảnh giác nhìn nhau, đồng thời cầm binh khí trong tay chậm rãi tiến về phía bụi cây.
Đến gần nhìn kỹ mới thấy hai con chuột lao vụt ra ngoài, lúc ấy cả hai mới thở phào. Một người cười nói:
"Gần đây đúng là bị dọa đến mức chim sợ cành cong."
Người kia đáp:
"Còn không phải sao. Ngươi nói xem, địa lao này kín như thùng sắt, chẳng lẽ thật sự có kẻ dám đột nhập ban đêm?"
Hai người vừa nói vừa quay người trở lại. Nào ngờ chỉ trong khoảnh khắc ấy, quả thực đã có một bóng người lặng lẽ lẻn vào tòa đại lao mà bọn họ vẫn tự hào là kiên cố như thùng sắt.
Lẻn vào doanh trại địch đối với Trường Lăng cũng chẳng phải lần đầu. Nàng từng vì muốn trà trộn vào quân doanh đối phương, mà mất hẳn 2 tháng học kỹ thuật mở khóa. Đáng tiếc lúc này bên cạnh không có cao thủ dịch dung, bằng không cũng chẳng cần phải mạo hiểm đến vậy.
Nhà lao Mộ Vương Bảo có hai tầng, chia thành 4 ngã rẽ 8 hành lang. Cứ cách 10 bước, trên tường lại treo một ngọn đèn dầu.
Tầng trên giam giữ phạm nhân bình thường, còn những trọng phạm giết người như ngóe đều bị nhốt dưới tầng địa lao sâu nhất, còn gọi là Hổ Lao.
Nơi ấy đào sâu xuống lòng đất, quanh năm không thấy ánh mặt trời. Ngoài lúc đưa cơm, ngay cả ngục tốt cũng chẳng muốn nán lại.
Theo lời Sở Thiên Tố, nếu cháu ngoại bà đã bị đeo Thiết Diện Khô Lâu, 8-9 phần mười sẽ bị nhốt trong Hổ Lao.
Trường Lăng kéo thấp vành mũ, không nhanh không chậm đi dọc hành lang.
Trên người nàng mặc trang phục ngục tốt, dưới ánh đèn mờ cũng khó nhận ra. Phần lớn phạm nhân đều đã ngủ, dù có người mở mắt nhìn cũng không nảy sinh nghi ngờ.
Nàng bình tĩnh tiến về phía địa lao.
Vừa bước xuống dưới, một mùi máu tanh ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Chuột, gián, rết bò lổm ngổm khắp nền đất. Phía trước không đèn không đuốc, hành lang dài hun hút không thấy điểm cuối, tựa như địa ngục không một chút sinh khí.
Trường Lăng lấy cây đuốc treo nơi góc tường, chậm rãi tiến sâu vào.
Địa lao tĩnh mịch như ch·ế·t.
Mỗi phòng giam chỉ nhốt một người mang Thiết Diện. Tất cả đều nằm bất động trên giường gỗ, cũng không biết là đang ngủ hay thực sự đã ch·ế·t.
Trường Lăng đi rất chậm, giả vờ như vô tình liếc qua từng phòng giam.
Người nàng nhìn thấy ban sáng quả thực rất cao lớn, nhưng lúc này tất cả đều cuộn người nằm, lại đội mũ sắt kín đầu, thật khó phân biệt.
May mà ban sáng nàng đã để ý một chi tiết. Ngoài làn da trắng hơn những người khác, trên khuỷu tay hắn còn lộ ra một phần hình xăm — một con rồng.
Đặc điểm này Sở Thiên Tố cũng từng nhắc tới.
Chỉ là Trường Lăng mơ hồ cảm thấy, mình dường như đã từng nhìn thấy đồ đằng ấy ở đâu đó. Ý nghĩ chỉ thoáng lướt qua, nàng đã đi đến hai gian phòng giam cuối cùng của hành lang.
Một gian trống không, dưới đất còn vứt một bộ xiềng xích và chiếc mũ Thiết Diện. Còn gian đối diện, một nửa tầm nhìn bị bức tường đất che khuất.
Trường Lăng bước thêm hai bước, giơ đuốc soi vào.
Một người đầy thương tích đang nằm quay lưng về phía cửa trên tấm phản gỗ. Phía trên khuỷu tay phải, hình xăm rồng lúc ẩn lúc hiện dưới ánh lửa leo lét.
Là hắn.
Trường Lăng thu lại tâm thần, nhanh chóng lấy đoạn dây thép trong tay áo, thuần thục mở khóa cửa lao, đẩy cửa bước vào.
Hơi thở hắn đều đặn, trông như vẫn đang ngủ say.
Trường Lăng đi đến bên cạnh hắn. Lại gần nhìn kỹ, toàn thân hắn đầy những vết roi quất chằng chịt. Vài chỗ đã mưng mủ rỉ máu, vô số côn trùng nhỏ bay vo ve quanh miệng vết thương, vừa ghê rợn vừa đáng sợ.
Nàng lấy chiếc bình thuốc giải trong người ra, vừa định mở nắp thì đột nhiên cổ siết chặt. Một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới trước ngực, cả người nàng bị hất mạnh đập vào vách đá.
Cây đuốc rơi xuống đất đánh "cạch".
Trường Lăng trợn to mắt.
Đôi mắt đen sâu và sắc lạnh dưới chiếc mặt nạ Thiết Diện đang nhìn chằm chằm nàng. Hắn dùng khuỷu tay ghì chặt cổ nàng, lực siết càng lúc càng mạnh khiến nàng gần như không thở nổi.
Hắn không hề hôn mê!
Theo bản năng, Trường Lăng tung một chưởng đánh vào ngực hắn. Đáng tiếc thân thể nàng chưa hồi phục, đừng nói đánh bại đối phương, e rằng ngay cả một ngón tay của hắn cũng không thể bẻ ra.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trường Lăng từ trong tay áo lấy ra một vật, đưa lên trước mặt hắn.
Người mang Thiết Diện vừa nhìn thấy liền khựng lại. Sau đó, hắn chậm rãi buông hai tay.
Đó là một con trăn cỏ đan bằng rơm. Sở Thiên Tố từng nói, chỉ cần cháu ngoại bà nhìn thấy vật này sẽ hiểu.
Trường Lăng không ngờ người bị thương nặng như vậy, mà vẫn còn thân thủ đáng sợ đến thế.
Nàng ho sặc vài tiếng, khó khăn hít thở lại, thấy người mang Thiết Diện vẫn dùng ánh mắt đầy nghi hoặc đánh giá mình, liền hạ thấp giọng:
Chỉ nghe một tên ngục tốt cười nịnh nọt:
"Đại nhân, người ngài muốn gặp ở gian cuối cùng phía trong."
Trường Lăng lập tức ngẩng đầu.
Là ai lại chọn đúng lúc này đến thăm tù?
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, ước chừng 3, 4 người đang tiến về phía này.
Trường Lăng còn đang cân nhắc có nên ra tay diệt sạch người tới hay không, thì người mang Thiết Diện đã nhanh như chớp giẫm tắt cây đuốc dưới đất, rồi lập tức cài lại khóa cửa lao, đẩy nàng vào góc khuất sau bức tường.
Ngay lúc ấy, người đến đã đứng trước cửa lao.
Người mang Thiết Diện vốn định quay trở lại chỗ cũ, nhưng vừa nhìn thấy người đứng ngoài cửa thì khựng lại trong chớp mắt.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên lao tới, chỉ tiếc bị cửa lao ngăn lại. Hai tay hắn nắm chặt song sắt, trong nháy mắt bẻ cong hai thanh sắt đến biến dạng.
Tên ngục tốt sợ đến liên tiếp lùi lại, như thể chỉ cần sơ sẩy một chút, hắn sẽ phá cửa xông ra xé xác tất cả.
Người mang Thiết Diện nhìn chằm chằm kẻ đến bằng ánh mắt hung dữ như sói. Trong cổ họng phát ra từng tiếng gầm khàn khàn:
"Hừ... hừ..."
Ánh mắt Trường Lăng khẽ chuyển. Chỗ nàng đứng là một góc khuất, không nhìn thấy cửa lao, càng không thấy người vừa tới là ai.
Nàng nín thở lắng nghe. Chỉ nghe một giọng nam trẻ tuổi cất lên:
"Không cần lo lắng, hắn cũng chỉ còn chút bản lĩnh ấy thôi."
Giọng nói rõ ràng, phát âm chuẩn mực, hoàn toàn khác với đám người ở Mộ Vương Bảo.
Mày Trường Lăng khẽ nhíu. Chỉ bằng trực giác, nàng đã biết thân phận người này tuyệt đối không tầm thường.
Đương nhiên nàng không nhìn thấy. Người tới mặc cẩm bào đỏ thẫm, bên hông đeo một khối bạch ngọc dương chi quý giá, khí chất tôn quý phi phàm.
Hắn khoanh tay đứng đó, mặc cho bàn tay người mang Thiết Diện chỉ còn cách mình gang tấc, vẫn không hề để tâm. Hắn khẽ nghiêng đầu, ra hiệu với hộ vệ và ngục tốt bên cạnh.
"Tất cả lui ra đi. Ta có chuyện muốn nói riêng với hắn."
Hộ vệ do dự giây lát, treo ngọn đèn dầu lên giá trên tường rồi xoay người lui ra.
Đợi mọi người đi xa, người kia mới chậm rãi nhìn khắp thân thể đầy thương tích của người mang Thiết Diện. Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười quỷ dị.
"Tam đệ, mấy ngày không gặp. Làm tù nhân có dễ chịu không?"
Đôi môi người mang Thiết Diện khẽ run, hé mở nhưng không phát ra nổi một âm thanh. Người kia thấy vậy, làm ra vẻ chợt hiểu.
"À đúng rồi. Ta quên mất ngươi không nói được."
"Ngày trước ngươi luôn miệng khéo ăn khéo nói, bây giờ nơi này bỗng yên tĩnh như vậy... làm nhị ca đây thật không quen."
Trường Lăng bỗng ngẩn người. Nhị ca?
"Đừng nhìn ta như vậy. Ta tới đây... là để nhìn ngươi lần cuối. Ngươi sắp lên đường rồi, dù sao cũng không nên ra đi quá lặng lẽ."
Người mang Thiết Diện điên cuồng lay cửa lao, đôi mắt tràn ngập sát khí. Nếu ánh mắt có thể hóa thành lưỡi dao, kẻ đối diện hẳn đã bị đâm thành trăm mảnh.
Người kia chắp tay sau lưng, nghiêng người cười lạnh.
"Đừng phí sức nữa. Đeo Thiết Diện Khô Lâu rồi, cho dù những thuộc hạ trung thành dũng mãnh của ngươi có đứng ngay trước mặt, cũng không nhận ra."
"Hừ..."
"Hiện giờ tất cả mọi người đều đang tìm tung tích của ngươi ở Đô Thành. Ai mà ngờ được đường đường Chim Nhạn..."
Hắn bỗng dừng lại, nuốt mất danh xưng phía sau.
Trong lòng Trường Lăng khẽ động, lại nghe hắn chậm rãi nói tiếp:
"Nói cho ngươi biết cũng chẳng sao. Lần này người hợp tác với ta chính là Hạ Cẩn Chi của Đông Hạ. Ngươi đắc tội ai không đắc tội, lại cứ phải đắc tội hắn."
"Haiz... vậy cũng đừng trách nhị ca thuận nước đẩy thuyền, bán cho hắn một ân tình."
Hắn thong thả đi vài bước trước cửa lao.
"Biết chân tướng thì đã sao? Dù gì ngươi cũng trúng Tam Hồn Tam Phách Tán. Qua đêm nay...Ngay cả chính ngươi là ai, ngươi cũng sẽ không nhớ nổi."
Hơi thở người mang Thiết Diện càng lúc càng nặng nề, ạnh mắt vốn ngưng tụ dần dần trở nên tan rã. Chiếc mặt nạ sắt cũng không che giấu nổi, nỗi tuyệt vọng đang toát ra từ toàn thân hắn.
"Niệm tình huynh đệ một hồi. Ta sẽ dặn người ta giữ lại cho ngươi một toàn thây."
"À…Nếu Bảo chủ Mộ Vương Bảo biết được thân phận thật của ngươi…Thì ta cũng không dám chắc hắn có đào xác ngươi lên đánh roi hay không."
Nói xong, hắn ngửa đầu cười lớn. Đến khi xoay người rời đi, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
Người mang Thiết Diện vươn tay muốn chộp lấy hắn.
Hắn khinh miệt hừ lạnh, lướt người bước đi. Đi được vài bước, hắn ngoái đầu nhìn lại khoảng tối vô tận phía sau.
Trong mắt thoáng hiện một tia không đành lòng, nhưng cuối cùng vẫn không quay lại. Chỉ để lại một câu:
“Tam đệ, xuống Hoàng Tuyền rồi, nếu muốn hận... thì hãy hận chính bản thân ngươi quá tự cao tự đại, mới khiến tất cả mọi người đều trở thành kẻ thù của ngươi.”
Lời tác giả:
Nam phụ số hai lên sàn. Rải hoa nào~ 🌸
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
