Dạo gần đây tiết trời chuyển lạnh, từ lúc vào đông, thân thể Tạ thị lại càng thêm ốm yếu, dặt dẹo. Vốn dĩ thể trạng của bà đã mỏng manh, nghe nói năm xưa khi sinh hạ Phó Minh Hoa lại càng làm tổn thương đến nguyên khí. Chính vì vậy, bao năm qua bà phải dùng thuốc bổ liên miên không dứt. Đây cũng chính là lý do khiến những người hầu hạ trong viện của Tạ thị chướng mắt với Phó Kỳ Huyền nhất.
Nghe Phó Minh Hoa ân cần hỏi han như vậy, ánh mắt An ma ma bất giác lộ ra vẻ dịu dàng: "Đã thỉnh rồi thưa Đại nương tử, Chu thái y cũng vừa mới rời đi cách đây không lâu. Hôm nay, Thôi Quý phi trong cung có sai người mang đến ít lê tuyết Nam Dương, Thiếu phu nhân nếm thử khen ngon, còn ăn liền mấy miếng đấy ạ."
Thấy An ma ma vui vẻ nói liến thoắng, Phó Minh Hoa chỉ khẽ gật đầu, dặn dò: "Tuy nói đó là đồ quý giá do Quý phi nương nương ban thưởng, nhưng lê tuyết vốn mang tính hàn, mẫu thân vẫn nên ăn ít đi một chút thì hơn."
Lời quan tâm ấy vừa thốt ra, hốc mắt An ma ma bỗng chốc rơm rớm lệ. Bà vội quay người đi, lấy khăn tay lén thấm khóe mắt, sau đó mới xoay người lại, mỉm cười nói: "Đại nương tử có hiếu như vậy, dẫu Thiếu phu nhân đang khó chịu trong người thì trong lòng cũng thấy ngọt ngào, bệnh tình tự khắc sẽ thuyên giảm đi quá nửa." Vừa nói, bà vừa dắt tay Phó Minh Hoa bước vào dưới mái hiên hành lang. Sau khi thu gọn chiếc ô và giao cho tỳ nữ bên cạnh giũ sạch lớp tuyết đọng, bà mới cung kính dẫn Phó Minh Hoa bước vào gian nhà trong.
Mặc dù An ma ma luôn miệng nói Tạ thị không sao, thế nhưng trong lòng Phó Minh Hoa vẫn chẳng thể nào thở phào nhẹ nhõm.
Bản tính Tạ thị vốn lạnh nhạt, hễ có tâm sự gì cũng đều giấu nhẹm vào trong lòng. Cuộc hôn nhân giữa bà và Phó Kỳ Huyền ngay từ đầu đã không hề môn đăng hộ đối. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Thế tử phu nhân không được trượng phu sủng ái, nhưng thực chất, trên dưới Hầu phủ ai nấy đều tỏ tường: kể từ ngày bước chân về làm dâu, Tạ thị chưa từng mặn mà với trượng phu của mình. Bà vốn xuất thân từ một danh gia vọng tộc có bề dày hàng trăm năm, vậy mà lại phải gả cho một kẻ bất tài, vô dụng như Phó Kỳ Huyền. Cảnh ngộ "gả nhầm người" nhưng lại phải cam chịu vì lợi ích gia tộc, nỗi uất ức trong lòng bà có thể dễ dàng đoán được.
Ngày qua tháng lại, tâm tình bà vốn đã chẳng mấy vui vẻ, nay lại thêm cảnh ốm đau bệnh tật triền miên. Chính vì thế, việc bà chọn cách thắt cổ tự vẫn ở kiếp trước, đối với bản thân bà mà nói, quả thực giống như một sự giải thoát.
Cả đời Tạ thị chỉ dồn hết tâm trí lo nghĩ cho Tạ gia. Thuở trước, bà vì gia tộc mà chấp nhận xuất giá, sau lại sinh cho Phó gia một mụn con gái, coi như đã làm tròn bổn phận, khiến Phó gia sau này chẳng thể buông lời đàm tiếu. Dẫu họ có chê trách bà không sinh được con trai nối dõi, thì cùng lắm cũng chỉ có thể đổ lỗi cho chính Phó Kỳ Huyền không chịu cố gắng, chẳng buồn bước chân vào viện của chính thất lấy nửa bước. Thực chất, Tạ thị muốn dùng cái chết của mình để khiến Trường Nhạc Hầu phủ phải mang nỗi hổ thẹn tột cùng với Giang Châu Tạ gia. Bà muốn từ nay về sau, mỗi khi đứng trước mặt Tạ gia, vì lỗi lầm của Phó Kỳ Huyền mà Phó gia sẽ vĩnh viễn phải cúi đầu thấp hơn một bậc. Để rồi một ngày nào đó, nếu Tạ thị tộc gặp nạn, Phó gia bắt buộc phải nể mặt Tạ thị mà đứng ra báo đáp ân tình này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)