Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trường Công Chúa Xuyên Thành Phu Nhân Hào Môn Nổi Tiếng Toàn Cầu Nhờ Bất Ngờ Lên Hotsearch Chương 9: Nhà Sản Xuất Kỷ Anh

Cài Đặt

Chương 9: Nhà Sản Xuất Kỷ Anh

Khi Khâu Phi Việt rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại Kỷ Anh và Cao Hán Phi.

Quản lý nhìn qua nhìn lại giữa hai người, rồi mở miệng hỏi:

Cô hơi do dự, rồi nói: "Vậy thì để tôi đi."

"Cô Kỷ, cô không cần phải như vậy." Cao Hán Phi nhíu mày,"Tìm đại một nhà sản xuất mới vào nghề để qua loa là được rồi. Kiểu thiên kim tiểu thư như tam tiểu thư nhà họ Chiến, hứng lên một chút là làm loạn, lãng phí thời gian của chúng ta."

"Được rồi." Quản lý ngắt lời anh ta,"Anh không đi, người ta cô Kỷ đi thì anh cũng không cho? Sao lại bá đạo thế?"

Nói rồi, quản lý quay sang Kỷ Anh, tươi cười nói:

"Vậy phiền cô nhé, cô Kỷ."

Kỷ Anh gật đầu.

Thấy vậy, Cao Hán Phi hừ lạnh một tiếng, đứng dậy bỏ đi, tỏ vẻ: không biết điều, vậy thì kệ cô.

Sau khi Cao Hán Phi rời đi, Kỷ Anh nhận được thông tin liên lạc của Chiến Y Nhiên rồi đi về văn phòng mình.

Trên đường, cô thấy không ít người đang lén lút bàn tán về mình.

Mọi người vốn nghĩ rằng nhiệm vụ của tam tiểu thư nhà họ Chiến sẽ bị các nhà sản xuất kỳ cựu từ chối, rốt cuộc rơi vào tay người mới. Không ngờ Kỷ Anh lại chủ động nhận lấy.

Ai cũng rì rầm:

"Cô Kỷ nghĩ gì vậy hả trời, việc này cô ấy đâu cần nhận."

"Hừ, đừng tưởng cô ấy còn là Kỷ Anh của 15 năm trước. Khi ấy cô ta đúng là đình đám, hàng chục bản hit đều do cô ta sản xuất, bao nhiêu ca sĩ tranh nhau hợp tác. Vậy mà vì kết hôn, cô ta bỏ cả sự nghiệp đang lên. Sau khi ly hôn mới quay lại làm nhà sản xuất, nhưng tiếc thay thời thế đã đổi. Giờ thị trường âm nhạc không còn như xưa nữa. Cô ấy vào công ty đã hai năm mà chưa làm nổi một bài nào ra hồn. Người ta đều nói cô ấy cạn kiệt tài năng rồi."

"Đúng vậy, nếu không phải nhờ danh tiếng cũ, sớm đã bị đuổi rồi."

"Tôi thấy cô ta hết đường rồi nên mới chuyển sang nịnh nọt, định ôm đùi tam tiểu thư nhà giàu thôi."

"Không ngờ một thiên tài như cô ta ngày xưa, giờ lại thành thế này."...

Tiếng bàn tán không dứt bên tai, chẳng ai kiêng dè trước mặt Kỷ Anh, vì họ chẳng còn xem cô ra gì.

Một kẻ đã cạn tài thì còn gì đáng để nể phục? Đã không còn ra nhạc hay thì đừng giữ mãi vị trí vàng của nhà sản xuất nữa.

"Bọn họ quá đáng thật!"

Một cô bé mới vào công ty, là người hâm mộ Kỷ Anh, tức giận định lao ra cãi nhau.

Nhưng Kỷ Anh đã kịp kéo cô bé lại.

Cô gái nhỏ không cam lòng:

"Cô Kỷ, đừng cản em! Em phải nói cho ra nhẽ! Họ nói cô cạn tài, vậy họ làm ra được bài hát nào hay chưa?

Giờ thị trường âm nhạc vốn đã bão hòa, ai mà còn làm ra được bài xuất sắc? Thêm cả việc mạng xã hội và clip ngắn phát triển, toàn mấy bài nhảm nhí nổi lên. Đến mấy ca sĩ nổi tiếng còn bỏ sở trường để chạy theo xu hướng, hát mấy bài vô nghĩa.

Cái này là lỗi của thị trường, sao lại đổ hết lên đầu cô được?"

Thực ra, âm nhạc hiện nay đã đi đến giai đoạn cạn kiệt ý tưởng, những giai điệu hay gần như đã được khai thác hết.

Không phải chỉ mình Kỷ Anh, người khác cũng bất lực.

"Mình thực sự cạn tài rồi sao?"

Trong nhà vệ sinh, Kỷ Anh vốc nước lên mặt, nhìn mình trong gương, thì thào tự hỏi.

Dù cô gái nhỏ kia một lòng tin tưởng cô, nhưng ngay cả bản thân Kỷ Anh cũng không chắc nữa.

Cô không thể viết ra nhạc hay. Những bài hát cô tâm đắc, thị trường lại không đón nhận. Hiện nay, khán giả không còn kiên nhẫn nghe nhạc tinh tế, họ chỉ thích những bài dễ nghe, dễ nhớ, nhảm cũng được.

Kỷ Anh từng nghĩ: thôi thì từ bỏ lý tưởng, đi theo thị trường, làm vài bài cho vui.

Nhưng khi thật sự bắt tay vào, cô mới phát hiện, mình làm không nổi.

Thôi thì... , đừng tự làm khổ mình nữa.

Trong lòng Kỷ Anh lúc này rất bình tĩnh. Cô đã quyết rồi, sau khi hoàn thành công việc lần này cho tam tiểu thư nhà họ Chiến, cô sẽ chủ động xin nghỉ việc.

Cô thật sự đã già rồi, không hợp với thị trường âm nhạc hiện đại nữa.

Hít sâu một hơi, Kỷ Anh gọi điện cho Chiến Y Nhiên, sau đó lái xe đến nhà họ Chiến.

Chiến Y Nhiên kích động chờ sẵn ngoài cổng. Vừa thấy Kỷ Anh đến, liền chạy ào tới:

"Cô Kỷ! Tốt quá rồi, không ngờ lại là cô đến! Lúc trước em còn lo tổng giám đốc sẽ qua loa, không ngờ không chỉ không qua loa, mà còn mời hẳn một huyền thoại như cô đến nữa!

Cô Kỷ, em thích nhạc cô làm lắm luôn đó!"

"Những cái đó... , là chuyện quá khứ rồi."

Kỷ Anh không khiêm tốn, mà là thật lòng. Đúng là cô từng làm ra nhiều ca khúc nổi tiếng, nhưng đó là chuyện 15 năm trước.

Lúc cô quay lại, bạn bè từng khuyên cô đừng trở lại showbiz. Vì nếu cô không xuất hiện, cô mãi là huyền thoại. Nhưng một khi trở lại mà không tạo ra được bài nào xuất sắc, mọi người sẽ mắng cô cạn tài, sẽ xóa sạch vinh quang quá khứ.

Nhưng Kỷ Anh không chấp nhận. Sau ly hôn, trong cuộc đời cô chỉ còn âm nhạc. Cô không muốn vì chút danh hão mà từ bỏ đam mê.

Tiếc rằng, đúng như bạn bè dự đoán, cô bị người ta cười chê.

Dù vậy, cô không hối hận.

Chiến Y Nhiên vui vẻ kéo tay cô:

"Cô Kỷ, cô thật khiêm tốn. Lần này là chị dâu em muốn thu âm, lời và nhạc đều đã có, cô chỉ cần hòa âm và thu âm là được."

Một câu nói khiến Kỷ Anh trong lòng trầm xuống, chuyện còn tệ hơn cô tưởng.

Ban đầu chỉ là làm cho tiểu thư nhà giàu, đã đủ để người ta mỉa mai là nịnh bợ. Giờ còn là thu âm cho Cố Nam Yên?

Trong giới giải trí, ai mà không biết đến cô ta?

Một cô minh tinh hạng ba bị cả mạng tẩy chay, chuyên đi dựa hơi các ngôi sao nổi tiếng, gây scandal, kỹ năng nghiệp vụ thì tệ hại khỏi nói.

Ca hát không được, nhảy cũng không xong, diễn xuất tệ, cái gì cũng dở.

Kỷ Anh cười tự giễu, không ngờ có một ngày, cô lại phải làm nhạc cho một người như vậy.

Nếu là cô của 15 năm trước, khi còn trẻ tuổi, tài hoa bừng bừng, nhất định sẽ quay lưng bỏ đi, tuyệt đối không chịu uất ức bản thân.

Đáng tiếc, cô bây giờ đã không còn là Kỷ Anh rực rỡ năm nào.

Kỷ Anh chỉ sững người trong giây lát, rất nhanh liền điều chỉnh lại tâm trạng, bước theo Chiến Y Nhiên lên tầng ba.

Cũng chẳng sao cả, đã gọi là chơi, thì với ai mà chẳng là chơi, mất mặt thì mất mặt, cùng lắm coi như một lần trải nghiệm.

Cô chỉ hy vọng Cố Nam Yên đừng hát tệ quá. Nếu đến cả cơ bản cũng không đạt, e là phải mời đến cả đội chỉnh âm chuyên nghiệp, sửa từng nốt một.

Lên tới tầng ba, Chiến Y Nhiên không dẫn cô vào gặp Cố Nam Yên ngay, mà đưa bản nhạc và lời bài hát cho Kỷ Anh xem trước.

Kỷ Anh cúi đầu, liếc qua một cái, con ngươi bỗng mở to, không giấu nổi kinh ngạc.

Bài hát này... , thật sự rất tốt!

Cô vội hỏi: "Bài này ai viết vậy?"

Chiến Y Nhiên đáp thản nhiên: "Chị dâu em viết đó."

Kỷ Anh không tin nổi, chẳng phải ai cũng nói Cố Nam Yên là hạng người không học vấn, không nghề nghiệp sao? Vậy mà lại có thể viết ra một ca khúc xuất sắc đến vậy?

Kỷ Anh lập tức nóng lòng muốn gặp Cố Nam Yên, hai người cùng đi đến trước cửa phòng ngủ của cô.

Vừa định giơ tay gõ cửa, thì từ bên trong vang lên một giọng hát như thiên sứ giáng trần.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc