Tuyên Thành, Phủ Trấn Quốc Tướng quân.
“Tam thiếu gia, cổng thành vừa có người đến, đưa tới thứ này, ngài xem thử.” Một người ăn mặc như tiểu tư vội vã bước vào phòng vừa hành lễ vừa nói.
“Thứ gì?” Lúc này Tô Khiêm đang sứt đầu mẻ trán bực bội nói.
Tô Khiêm, con trai út của nhị tử Tô Xung của Trấn Quốc Tướng quân, vừa tròn 15 tuổi.
Đại đường ca Tô Vực trúng độc đã hơn nửa tháng, tuy được Huyền thần y cứu chữa, độc tố đã được khống chế, nhưng hiện tại vẫn hôn mê bất tỉnh. Huyền thần y nói sẽ mau chóng có người đưa thuốc giải đến, nhưng ngày qua ngày, tình trạng của đại ca ngày càng tồi tệ, thuốc giải vẫn bặt vô âm tín.
Bây giờ tam thúc ở quân doanh lại xảy ra chuyện, nhị ca Tô Vũ vội vã trở về liền đưa Huyền thần y đi, hiện tại tình hình thế nào cũng không rõ. Mấy ngày nay cậu sốt ruột bốc hỏa, trên miệng nổi một vòng mụn nước. Bây giờ nghe tiểu tư báo cáo, cũng không có sắc mặt tốt, liếc nhìn thứ hắn đưa lên, mắt sáng rực, đưa tay giật lấy xem xét kỹ lưỡng, lập tức vui mừng khôn xiết.
Đây chẳng phải là lệnh bài lúc trước đưa cho Huyền thần y sao, có người cầm lệnh bài này đến Tuyên Thành, xem ra là thuốc giải đến rồi.
“Mau, mau đưa người đến đây,” nói xong lại liếc nhìn đại ca đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường và phủ y đang chăm sóc, “Thôi, ta tự đi, mau chuẩn bị ngựa cho ta.”
Cổng thành.
Tô Nguyệt và Huyền Tiểu Tứ đã đợi được hai khắc đồng hồ rồi, sớm đã mất kiên nhẫn.
“Tiểu Ngũ, người thông báo này cũng chậm quá rồi, chúng ta không thể bay qua sao?”
“Không thể. Đợi thêm chút nữa, đừng gây chuyện cho tam sư huynh.”
“Ây, thật phiền phức, quy củ thật nhiều, chẳng tự tại bằng trên núi chúng ta chút nào.”
Đúng vậy, sau này những ngày tháng không tự tại này có thể sẽ kéo dài rất lâu đấy.
“Người đâu, ở đâu?”
Từ xa đã nhìn thấy một nam tử áo trắng quất ngựa phi nước đại tới, mà binh lính ở cổng thành giống như không nhìn thấy, không một ai tiến lên ngăn cản.
Tô Nguyệt nhìn một cái, trong lòng đã rõ, chắc chắn là người của Phủ Trấn Quốc Tướng quân đến rồi.
“Tam thiếu, bên này.” Tên lính nhỏ vừa rồi còn trừng mắt lạnh nhạt với họ lúc này cười tươi như hoa, dẫn đường cho thiếu niên áo trắng kia.
Tô Khiêm phi thân xuống ngựa, ném roi ngựa cho tiểu tư phía sau, chắp tay tiến lên: “Tại hạ Tô Khiêm, là Huyền thần y bảo ta đến đón các vị, không biết...”
“Ồ, ta là Huyền Tiểu Tứ, đây là sư... đệ của ta, Tiểu Ngũ, Huyền thần y là sư huynh của chúng ta.” Huyền Tiểu Tứ tiến lên đáp lễ theo kiểu giang hồ.
“Là Tiểu Tứ Tiểu Ngũ huynh đệ a, chúng ta đã đợi các vị rất lâu rồi, mau mau, theo ta vào thành.” Nói xong liền dẫn hai người vào thành, lần này, cổng thành đương nhiên sẽ không có ai ngăn cản.
Lúc này Tô Nguyệt lén lút đánh giá Tô Khiêm, nhìn tuổi tác chắc lớn hơn nàng hai ba tuổi, vừa rồi thị vệ ở cổng gọi cậu ta là tam thiếu, vậy chắc là tam biểu ca của nàng rồi.
Trên đường đi, Tô Khiêm cũng kể sơ qua tình hình của đại ca cho hai người nghe, biết hiện tại tình hình cấp bách, đến phủ không dừng lại chút nào đi thẳng đến phòng của Tô Vực.
“Lý lão, thuốc đến rồi, mau, mau cho đại ca uống.” Nói xong nhìn Huyền Tiểu Tứ ra hiệu cậu lấy thuốc ra.
Huyền Tiểu Tứ quay đầu nhìn Tô Nguyệt: “Tiểu Ngũ, muội đến đi.”
Tô Nguyệt bước lên trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
“Đây... tiểu ngũ huynh đệ này nhìn chắc cũng chỉ mười tuổi đi...” Tô Khiêm nghi ngờ nói.
“Ồ, sư đệ ta đã 13 tuổi rồi, dáng người nhỏ thôi, ngươi yên tâm, y thuật của đệ ấy rất giỏi.”
Phủ y được gọi là Lý lão cũng rất nghi ngờ, nhưng đã từng gặp Huyền Tiểu Tam tuổi còn trẻ mà y thuật siêu quần, ông không dám đánh giá y thuật dựa vào tuổi tác nữa.
“Vị tiểu huynh đệ này, đã mang thuốc giải đến rồi sao? Có thể cho lão phu xem qua một chút được không?” Lý lão thành tâm nói.
Tô Nguyệt lấy hộp thuốc từ trong túi không gian ra, lấy một lọ màu đỏ đưa qua. Còn Tô Khiêm bên cạnh thì hai mắt sáng rực nhìn túi vải trên tay Tô Nguyệt, thứ này, nhìn không đơn giản a.
Tô Nguyệt không để ý đến ánh mắt sáng rực của cậu ta, đi về phía Tô Vực đang nằm trên giường, thành thạo bắt mạch, nhìn khuôn mặt tuấn tú gầy gò đến biến dạng của huynh ấy. Ừm, may mà đến kịp, qua hai ngày nữa chữa trị sẽ rất tốn sức.
Lý lão và Tô Khiêm không bỏ sót bất kỳ động tác nào của nàng, biết tiểu huynh đệ này cũng hiểu y thuật, nhìn biểu cảm không chút gợn sóng kia, y thuật e là không thấp, không hổ là sư đệ của Huyền thần y a.
Tô Nguyệt lại lấy từ trong hộp thuốc ra một lọ linh tuyền, làm bộ định đút cho uống, Huyền Tiểu Tứ lập tức tiến lên, giật lấy lọ thuốc: “Để ta.”
Tiểu Ngũ này, dẫu sao cũng là con gái, sao có thể đút thuốc cho một nam nhân xa lạ, thân thiết như vậy, hứ, không thể để tên tiểu tử này chiếm tiện nghi được. Liếc nhìn Tô Vực đang hôn mê trên giường, tuy gầy gò nhưng cũng có thể nhìn ra vẻ tuấn tú. Hứ, đẹp trai cũng không được, đây chính là tiểu sư muội của họ.
Lý lão muốn ngăn cản lại bị Tô Khiêm cản lại, lắc đầu với ông. Cậu tin tưởng Huyền thần y, sư đệ của Huyền thần y, cậu đương nhiên cũng tin tưởng.
Lý lão thấy Tô Khiêm không ngăn cản, tuy có chút lo lắng, nhưng cũng không lên tiếng, tiếp tục xem xét viên đan dược này, càng xem càng kinh ngạc, càng xem càng kích động, thật là tuyệt diệu. Không hổ là Huyền lão a.
Lý lão đương nhiên sẽ không cho rằng thuốc giải này là do đứa trẻ trước mặt bào chế, hôm đó Huyền thần y nói về sư môn xin thuốc, ông cứ tưởng là tìm Huyền lão ban thuốc. Dẫu sao Huyền lão cũng nổi danh bên ngoài, không ai không phục. Một tay y thuật độc thuật, ông nói thứ hai, thì không ai dám nhận thứ nhất.
Huyền Tiểu Tứ: Lão đầu này gan cũng quá nhỏ rồi.
“Mỗi ngày một viên, uống liên tục nửa tháng, độc này coi như giải hết.” Tô Nguyệt vừa thu dọn hộp thuốc vừa nói.
Tô Khiêm vẻ mặt vui mừng: “Vậy đại ca ta khi nào có thể tỉnh lại.”
“Ngắn thì ba ngày, dài thì bảy ngày, nhất định sẽ tỉnh lại.”
“Tốt quá rồi, tốt quá rồi, cảm ơn các vị a.” Tô Khiêm nói rồi liền đỏ hoe hốc mắt.
Khoảng một tháng trước sau khi Tô Vực trúng độc, trong nhà rối tinh rối mù, sau đó tam thúc ở quân doanh lại xảy ra chuyện, bây giờ cũng sống chết không rõ...
Huyền Tiểu Tứ vỗ vỗ vai cậu ta, dẫu sao cũng trạc tuổi nhau, ngược lại cũng có thể hiểu được cậu ta.
“Tam sư huynh của ta đâu, sao vẫn chưa đến?” Huyền Tiểu Tứ bất mãn nói.
“Ồ, ở quân doanh. Hai ngày trước có việc gấp, Huyền thần y liền qua đó rồi, tạm thời vẫn chưa biết khi nào về.” Tô Khiêm dịu lại cảm xúc đáp, “Các vị yên tâm, các vị cứ ở lại trong phủ, cứ coi như nhà mình.”
“Ồ, vậy chuẩn bị chút đồ ăn đi, mấy ngày nay đi đường, ăn gió nằm sương.” Huyền Tiểu Tứ xoa xoa cái bụng xẹp lép nói.
“Là ta tiếp đón không chu đáo rồi, vừa rồi tình thế cấp bách, trực tiếp kéo các vị qua đây luôn, lập tức, ta sai người hầu đi chuẩn bị.” Tô Khiêm áy náy nói, lập tức sai tiểu tư xuống sắp xếp.
“Chuẩn bị đơn giản chút đi, chúng ta ăn xong sẽ đi quân doanh.” Tô Nguyệt trầm ngâm nói.
“Đi quân doanh?”
“Đi quân doanh?”
Huyền Tiểu Tứ và Tô Khiêm kinh ngạc nói.
“Ừm.” Tô Nguyệt nói xong liền quay người rời đi.
Tô Khiêm nhìn Huyền Tiểu Tứ, Huyền Tiểu Tứ sờ sờ mũi, nói: “Ngươi đừng nhìn ta, thường... thường đều là sư đệ ta làm chủ, đệ ấy nói sao thì là vậy.”
Huyền Tiểu Tứ lại ngượng ngùng sờ sờ đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)