Mười ba năm sau, tại một khu rừng rậm trên núi Bạch Vân.
Một thiếu niên áo xanh nằm dưới gốc cây, hơi ngửa đầu nhìn thiếu nữ đang nằm trên cành cây: “Tiểu Ngũ, vừa rồi huynh xuống chân núi thăm Tiểu Bàn, muội ấy nói cả nhà họ sắp chuyển lên huyện rồi, sau này không thể đến tìm chúng ta chơi nữa, chúng ta thật đáng thương.” Thiếu niên buồn bã nói.
Thiếu nữ trên cây mí mắt khẽ động, không lên tiếng.
Cái gì mà tìm chúng ta chơi, đó là tìm huynh chơi thì có. Tiểu Bàn Tiểu Bàn, ta chưa từng chơi cùng muội ấy bao giờ.
“Ôi, sau này chúng ta lại phải cô đơn lẻ loi rồi, đầu tiên là đại sư huynh, sau đó là nhị sư huynh và tam sư huynh, đều đi cả rồi, bây giờ ngay cả Tiểu Bàn cũng đi rồi, chúng ta thật quá đáng thương.” Thiếu niên nhỏ tuổi đau lòng nói.
“Dưới núi có gì tốt chứ? Tại sao các sư huynh ra ngoài rồi đều không chịu về, tam sư huynh lúc đi hồi cuối năm rõ ràng nói sẽ mau chóng trở về, sẽ mang kẹo hồ lô, bánh hạt dẻ cho huynh, đồ lừa gạt.”
“Đại sư huynh nói ở kinh đô Bắc Tề có một tửu lâu, món tủ là vịt quay, màu sắc đỏ au, thịt mềm ngọt...” Nói rồi cậu còn sờ khóe miệng, “Muội nói xem khi nào chúng ta mới có thể đến Bắc Tề đây, nhất định phải bảo đại sư huynh dẫn chúng ta đi nếm thử.”
“Còn nhị sư huynh nữa, huynh ấy chu du các nước, từng uống một loại rượu màu đỏ, hương vị không tầm thường đâu.” Nói rồi lại chép chép miệng.
Tô Nguyệt:...... Lắm lời, ham ăn, tứ sư huynh này, hết thuốc chữa rồi.
Đúng vậy, thiếu nữ đang nhắm mắt dưỡng thần trên cành cây kia chính là Tô Nguyệt trọng sinh xuyên không đến, bây giờ đã 13 tuổi, dáng vẻ duyên dáng yêu kiều. Mười ba năm nay, nàng vẫn luôn ở trên núi Bạch Vân, chưa từng ra ngoài. Lão đầu Huyền Cơ Tử đối xử với nàng rất tốt, truyền thụ toàn bộ sở học cả đời cho nàng, nhưng thứ nàng giỏi nhất vẫn là y đạo độc thuật.
Huyền Tiểu Tam cũng giỏi y, hơn nữa bây giờ đã là thần y nổi danh các nước, được người người săn đón, người ta gọi là Huyền thần y. Nhưng luận về thiên phú thì Tô Nguyệt vẫn nhỉnh hơn 1 bậc. Mỗi lần Huyền Tiểu Tam trở về, đều phải đến phòng thuốc của Tô Nguyệt càn quét, giống hệt như thổ phỉ, thấy cái gì cũng tốt, cái gì cũng muốn, cái gì cũng phải cướp. Nhất là các loại thuốc mới do chính tay Tô Nguyệt bào chế, người đầu tiên sử dụng tuyệt đối là Huyền Tiểu Tam.
Ngay cả Huyền Tiểu Tứ không đáng tin cậy nhất, cũng cảm thấy chướng mắt, cảm thấy vị tam sư huynh này chắc chắn là nghèo đến phát điên rồi.
“Gào ô.” Tiếng sói tru vang lên.
Tô Nguyệt lập tức mở bừng hai mắt, mũi chân khẽ điểm phi thân rời đi.
“Ây ây, Tiểu Ngũ. Ây, Đại Bạch vừa đến, muội lại không thèm để ý đến huynh rồi,” Huyền Tiểu Tứ ủ rũ nói, “Huynh vẫn nên về xem Trần ma ma đã làm xong bữa trưa chưa, Trần ma ma sẽ không bỏ mặc huynh đâu.”
Tô Nguyệt: Ha ha, ta để ý đến huynh khi nào, toàn là huynh tự lảm nhảm một mình đấy chứ.
Trần ma ma: Tiểu Tứ này thật đáng thương, trên núi này chỉ còn lại mấy người bọn họ, Huyền Cơ Tử đạo nhân quanh năm bế quan, nha đầu Tiểu Ngũ kia lại bẩm sinh là một hũ nút, ngày ngày làm bạn với đám thảo dược độc vật kia, chỉ có ta bầu bạn với cậu ấy.
Bên kia, Tô Nguyệt ôm cổ sói trắng lớn, thấp giọng nói: “Đại Bạch, hai ngày nay ngươi đi đâu vậy, đều không đến tìm ta, có phải đi tìm sói cái rồi không?”
“Gào ô, gào ô.”
Đại Bạch: Không có, dạo này trong tộc nhiều việc, không đi được.
“Ồ? Việc gì? Có phải có sói con mới sinh không?”
“Gào ô.”
Đại Bạch: Đúng vậy. Nhà đệ đệ ta mới có thêm hai tiểu tử, ta về xem thử. Là cháu trai của ta đấy.
“Ây da da, ngươi xem xem, đệ đệ ngươi đều sinh con rồi, sao ngươi vẫn còn ế vậy. Ngươi không phải là Lang Vương sao, sao một cô vợ cũng không tìm được thế.”
Đại Bạch: Ai nói ta không tìm được, đó là ta không thèm, bạn đời ta muốn tìm, không phải sói cái bình thường có thể sánh bằng đâu.
Sói trắng lớn kiêu ngạo hừ hừ.
Nhưng không gian không lớn, chỉ bằng cỡ hai gian phòng, có một mạch suối nhỏ.
Nhưng những năm qua, trải qua quá trình Tô Nguyệt không ngừng thử nghiệm nghiên cứu, trồng các loại thảo dược, nuôi các loại độc vật, thậm chí còn có thể mang động vật vào, không gian giống như được thăng cấp 0 ngừng mở rộng. Điều khiến nàng hưng phấn nhất chính là linh tuyền trào ra từ mạch suối, quả thực có công hiệu cải tử hoàn sinh.
Ngày thường, nàng sẽ pha linh tuyền vào nước uống trong đạo quán, rất có lợi cho cơ thể mọi người. Cứ nhìn lão đầu Huyền Cơ Tử kia xem, mười ba năm trước đã tóc bạc trắng đầu, bây giờ vậy mà đã đen lại một nửa rồi. Nhưng lão đầu đó quá tinh ranh, Tô Nguyệt cũng không dám cho họ dùng quá nhiều, tránh bị lộ.
Nhưng mà, mỗi lần nhìn ánh mắt cao thâm khó lường của Huyền Cơ Tử, nàng luôn cảm thấy lão đầu đó cũng không phải là không biết gì, chỉ là không nói ra mà thôi.
Trong không gian, Đại Bạch nằm sấp trên mặt đất, Tô Nguyệt nằm trên chiếc cổ đầy lông lá của nó, gặm các loại trái cây sản sinh từ linh tuyền.
“Lần này, không gian hình như đột nhiên mở rộng gấp hai ba lần, tuy không biết nguyên nhân gì, nhưng mặc kệ đi, mạch suối của linh tuyền cũng tăng thêm hai cái, ta phải nghĩ xem những chỗ đất khác nên làm chút gì.” Thiếu nữ đung đưa bắp chân nói.
Đại Bạch: Trước đây nơi này chỉ có chút thảo dược thực vật, những năm qua ngươi lục tục mang đủ thứ vào, không gian cũng không ngừng mở rộng, ngày càng tràn đầy sức sống.
“Đúng vậy, ban đầu chỉ có ta có thể vào, sau này ta có thể mang ngươi vào, bây giờ nơi này tràn đầy sinh cơ như vậy, ngươi nói xem, ta có thể dẫn người khác vào không.”
Đại Bạch: Vậy thì không được, con người là sinh vật tham lam vô độ nhất thế gian này, bị bọn họ biết được, chắc chắn sẽ mang đến họa sát thân cho ngươi.
“Điều này ta đương nhiên biết, ta cũng không định dẫn người khác, chỉ là sư phụ và mấy vị sư huynh, họ đối xử với ta luôn rất tốt. Hơn nữa những năm qua, họ cũng không phải là không biết chút gì về sự khác thường của ta, nhưng họ chưa từng vạch trần, còn che giấu giúp ta.”
Đại Bạch: Ừm, họ là người tốt. Nhưng vẫn nên đợi thêm đã.
“Ừm, không vội.” Nói rồi đưa một quả đỏ mọng cho Đại Bạch, một người một sói cắm cúi gặm, trái cây sản sinh từ không gian quả nhiên thơm ngọt.
Bên trong đạo quán Bạch Vân.
“Trần ma ma, con muốn ăn mì, trưa nay làm cho con bát mì đi, còn phải cho trứng gà, rau xanh và thịt bò, chính là bát mì lần trước Tiểu Ngũ bảo người làm ấy.”
“Được được được, ăn mì. Tiểu Ngũ đâu, trưa nay con bé ăn gì?”
“Không biết, muội ấy đi chơi với Đại Bạch rồi.”
“Vậy thì ăn mì giống nhau đi, nha đầu Tiểu Ngũ này, bình thường lầm lì ít nói, ăn uống lại yêu cầu tinh tế. Những món ăn con bé dạy ta làm mấy năm nay, ta đều có thể xuống núi mở tửu lâu được rồi.”
“Vậy thì không được, người đi rồi ai làm đồ ăn ngon cho bọn con. Trần ma ma người không được đi đâu.”
“Không đi không đi, chỉ cần lão thái bà ta còn sống, sẽ ngày ngày làm cho các con.” Bà lão hiền từ nói.
“Người nói gì vậy, người trẻ trung thế này, chắc chắn có thể sống lâu trăm tuổi.”
“Ây, con đừng nói, những năm qua a, ta đều cảm thấy mình ngày càng trẻ ra, không biết có phải không khí trên núi này tốt không, lần trước ta xuống núi, con dâu ta còn nói ta ít tóc bạc đi đấy.”
“Đúng vậy đúng vậy, còn trẻ chán.” Nói rồi cậu cầm lấy một quả dưa chuột, lau qua loa, rồi gặm.
“Ây ây, con rửa đi đã, kẻo ăn hỏng bụng.”
“Không cần không cần, cái này là Tiểu Ngũ hái về, sạch sẽ lắm.”
......
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

