Huyền Tiểu Tứ vẫn luôn không lên tiếng làm phiền mọi người, nhưng cậu vẫn luôn chú ý đến tiểu sư muội nhà mình, nàng còn chưa phát hiện ra hành động nhỏ lén lút nhìn Tô Hoàn vừa rồi của nàng đã bị vị tứ sư huynh này phát hiện rồi. Huyền Tiểu Tứ lập tức cảm thấy mình đã phát hiện ra một bí mật động trời gì đó.
Tiểu Ngũ tại sao lại nhìn trộm lão gia tử kia? Lão gia tử kia có vấn đề gì sao? Còn nữa nàng vừa rồi tại sao lại cười tươi như vậy với tên tiểu tử thối kia? Là nhìn trúng hắn rồi? Cảm thấy không ổn Huyền Tiểu Tứ hung hăng trừng mắt nhìn Tô Vũ, tên tiểu tử này có gì tốt chứ, tiểu sư muội lại cười dịu dàng với hắn như vậy.
Không biết sư huynh ngốc nghếch nhà mình đang suy nghĩ lung tung, Tô Nguyệt đang kiên nhẫn giải thích công dụng của thuốc viên cho Tô Vũ, một lát sau tiểu quân y ra ngoài lấy nước đã trở lại. Tô Nguyệt lập tức tiến lên chuẩn bị rửa vết thương cho Tô Nghĩa.
“Để ta làm cho, hôm nay cứ rửa sạch trước, bồi dưỡng cơ thể một chút, ngày mai chuẩn bị xong rồi lại rút tên?” Huyền Tiểu Tam vơ vét một vòng hộp thuốc của Tô Nguyệt, bây giờ đang tinh thần phấn chấn.
“Ừm, dùng thuốc đó rồi, có thể điều lý cơ thể một chút, trạng thái cơ thể càng tốt tỷ lệ phẫu thuật thành công càng cao.” Tô Nguyệt nói.
“Vậy còn độc thì sao? Trước đây ta luôn không dùng Giải Độc Hoàn, là sợ phá vỡ sự cân bằng trong cơ thể đệ ấy sẽ không chịu nổi.”
“Lúc phẫu thuật sẽ giải luôn một thể.”
“Được, lát nữa ta đi chuẩn bị một chút, ngày mai làm phụ tá cho muội.”
“Ừm.”
Sư huynh muội nói chuyện không hề tránh né người ngoài, mọi người cũng đều biết được sự sắp xếp. Điều khiến họ kinh ngạc nhất là, Huyền thần y vậy mà lại làm phụ tá cho tiểu huynh đệ này, đúng là trường giang sóng sau xô sóng trước a.
“Canh giờ cũng không còn sớm nữa, đưa các vị đi nghỉ ngơi trước đã.” Huyền Tiểu Tam nói.
“Được a được a, tam sư huynh, chúng ta mấy ngày nay ngựa không dừng vó, một khắc cũng chưa được nghỉ ngơi, sớm đã mệt chết rồi.” Huyền Tiểu Tứ oán trách nói.
“Là chúng ta tiếp đón không chu đáo, tiếp đón không chu đáo a,” Tô Hoàn áy náy nói, lập tức phân phó, “Tiểu Vũ, cháu đi sắp xếp một chút, cho các tiểu huynh đệ ăn chút đồ nóng, tắm rửa một chút, nghỉ ngơi cho thật tốt.”
“Vâng, tổ phụ.”
Sau đó Tô Vũ liền dẫn mấy người ra khỏi doanh trướng: “Huyền thần y, để sư đệ ngài ở doanh trướng bên cạnh ngài đi, sư huynh đệ các ngài cũng lâu rồi không gặp, vừa hay ôn lại chuyện cũ.”
“Được a, tốt quá rồi.”
Rất nhanh mấy người đã đến doanh trướng của Huyền Tiểu Tam: “Ta sai người sắp xếp chút đồ ăn đưa đến, sư huynh đệ các ngài cứ ăn ở bên này đi, doanh trướng bên cạnh đang dọn dẹp, các ngài ăn xong chắc cũng dọn dẹp xong rồi.”
“Ây, tam sư huynh, ta ở cùng huynh đi, Tiểu Ngũ thích yên tĩnh, ta ở cùng một doanh trướng với muội ấy muội ấy sẽ ném ta ra ngoài mất.” Huyền Tiểu Tứ cười gian xảo nháy mắt với tam sư huynh của mình.
“Đệ còn biết đệ ồn ào a, được thôi, miễn cưỡng thu nhận đệ.” Huyền Tiểu Tam lớn tiếng nói.
Tô Nguyệt: Hai người này, thể hiện cũng quá rõ ràng rồi...
“Sư huynh đệ mấy người tự sắp xếp nhé, ta không làm phiền các ngài ôn chuyện nữa, ta đi canh chừng cha ta đây, không tiếp các ngài nữa.”
“Được a, ngươi đi đi, chúng ta không cần ngươi tiếp đón.” Huyền Tiểu Tam xua tay.
Tô Vũ vừa đi, Huyền Tiểu Tứ liền nằm ườn ra giường: “Ây da, mấy ngày nay làm ta mệt chết đi được, cuối cùng cũng được nằm giường rồi.” Nói rồi còn lăn hai vòng.
“Cái thằng nhóc thối này, cả người bẩn thỉu mà dám nằm lên giường ta, cút xuống cho ta.”
“Tam sư huynh, huynh còn không biết xấu hổ mà nói ta, huynh trước đây hễ vào phòng thuốc là mấy ngày mấy đêm không ra, mấy ngày mấy đêm không tắm rửa chải đầu, hai ta ai cũng đừng chê ai nữa.”
Tô Nguyệt ngồi sang một bên, tự rót cho mình một chén trà, nhìn hai người họ đấu võ mồm, cũng rất vui vẻ.
Huyền Tiểu Tam thấy gọi không được cũng lười để ý đến cậu, ngồi đối diện Tô Nguyệt, cũng rót một chén trà: “Lần này sao hai đứa lại đến? Ta không phải bảo Từ quản sự phi ngựa ngày đêm về lấy sao?”
“Là sư phụ, sư phụ bảo ta và Tiểu Ngũ đến. Tiểu Ngũ còn không chịu đến đâu.”
Tô Nguyệt không nói gì, tiếp tục uống trà của nàng.
“Sư phụ? Sư phụ người xuất quan rồi?”
“Ừm, ra ngoài một chút, lúc chúng ta xuống núi người lại đi bế quan rồi, ồ, tam sư huynh, huynh xem!” Huyền Tiểu Tứ đột nhiên nhảy dựng lên từ trên giường, đến trước mặt Tô Nguyệt, lấy túi không gian của nàng ra khoe khoang nói: “Đây là túi không gian sư phụ cho, bên trong có thể đựng được rất nhiều đồ đấy, huynh xem ta và Tiểu Ngũ, tay nải cũng không có.”
Huyền Tiểu Tam híp mắt ngơ ngác nhìn cậu, tên sư đệ ngốc này, mấy sư huynh đệ họ, ai nấy đều thông minh tuyệt đỉnh, sao lại lòi ra một dị loại như thế này, chỉ có thể nói là tâm tính cậu đơn thuần thôi.
“Ừm, là một bảo bối, mấy năm trước ta còn tìm sư phụ xin đấy, sư phụ đều không cho, không ngờ lại cho Tiểu Ngũ rồi.”
“Cho Tiểu Ngũ chẳng phải là cho chúng ta sao, có gì khác biệt đâu, đúng không, Tiểu Ngũ.”
“Ừm.”
“Sư phụ bảo hai đứa xuống núi, ngoài đưa thuốc ra, còn có chuyện gì khác không?”
“Là chuyện của riêng ta.”
“Muội có chuyện gì, chuyện của muội chẳng phải là chuyện của ta sao?”
Tô Nguyệt lười để ý đến vị tứ sư huynh càn quấy này, nói với Huyền Tiểu Tam: “Tam sư huynh, huynh có biết tại sao dạo gần đây xung quanh Tuyên Thành này lại có nhiều nạn dân tràn vào như vậy không?”
Huyền Tiểu Tam vẫn đang nghĩ đến “chuyện của riêng ta” mà tiểu sư muội vừa nói, đột nhiên bị hỏi, chưa kịp phản ứng: “Nạn dân? Nạn dân gì?”
“Ồ, chính là trên đường chúng ta đến Tuyên Thành, dọc đường đều có rất nhiều nạn dân chạy về hướng này, còn có nạn dân muốn cướp ngựa của chúng ta nữa, may mà ta nhanh trí, múa vài đường kiếm, lập tức chấn nhiếp đám người đó.”
“Theo lý thì không thể a, chiến sự bên này đều kết thúc rồi, thư đầu hàng của địch quốc đang trên đường đưa về kinh đô rồi, sao lại có nạn dân được, cũng không nghe nói dạo gần đây có thiên tai gì.”
“Không phải thiên tai, vậy thì là nhân họa rồi.” Tô Nguyệt tâm tư xoay chuyển, chiến sự bên này vừa mới kết thúc, đã có nhân họa, nhiều nạn dân tràn vào Tuyên Thành như vậy, đây là nhắm vào Phủ Trấn Quốc Tướng quân sao?
Huyền Tiểu Tam cũng đang suy nghĩ: “Dạo gần đây nghe tướng quân nói chuyện ban sư hồi triều, hình như có người cản trở, không muốn để họ về kinh, những nạn dân đó có liên quan đến chuyện này không?”
“Cản trở họ về kinh?”
Huyền Tiểu Tam nhìn sâu vào tiểu sư muội một cái: “Đúng vậy, nếu không sao chiến sự vừa kết thúc, người nhà họ Tô lại liên tiếp xảy ra chuyện, lúc thì trúng độc, lúc thì trúng tên, đây là đang cảnh cáo nhà họ Tô bọn họ đấy.”
Huyền Tiểu Tam kết giao với Tô Vực nhiều năm, ít nhiều cũng biết chút chuyện nhà họ.
“Là kẻ nào muốn hại họ?” Tô Nguyệt nghiêm túc nhìn Huyền Tiểu Tam.
“Tiểu Ngũ muội hình như rất quan tâm đến chuyện của Phủ Trấn Quốc Tướng quân a? Sao? Họ có quan hệ với muội?”
“Ừm, có.”
“Có quan hệ gì a? Tiểu Ngũ muội luôn ở trên núi, sao lại dính dáng đến họ được?” Huyền Tiểu Tứ không hiểu nói.
Huyền Tiểu Tam không hỏi, cậu đã đoán ra được phần nào rồi, tiểu sư muội này của cậu bẩm sinh lạnh lùng vô tình, đối với cái gì cũng không có hứng thú, đột nhiên lại quan tâm đến chuyện của Phủ Trấn Quốc Tướng quân như vậy, đoán chừng là có liên quan đến thân thế của nàng.
“Sư phụ biết không?”
“Chắc là biết,” dừng một chút, lại nói “Ta đoán đại sư huynh cũng biết.”
Đại sư huynh biết thì không có gì lạ, đó là một con hồ ly thành tinh, nhưng biết tại sao bao nhiêu năm nay họ đều không nhắc đến nhỉ, đoán chừng thân thế của tiểu sư muội này cũng không đơn giản a.
“Cái gì cũng biết? Sao ta không biết? Hai người đang nói gì vậy?”
Tô Nguyệt:......
Huyền Tiểu Tam: Tên sư đệ ngốc này, hết thuốc chữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
