Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vâng, lão gia!"
Quản gia vừa rời khỏi, Tống Phan Sơn cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, cơn lạnh từ lòng bàn chân lan ra khắp cơ thể, cổ họng ngứa ngáy từng cơn.
Chỉ mười lăm phút sau, ông ta đã nằm co quắp trên chiếc giường rách nát vừa tìm được.
Ba mươi phút sau, toàn thân bắt đầu nóng ran.
Đến canh ba, ông ta đã sốt đến mơ mơ màng màng, hết chén thuốc này đến chén thuốc khác uống vào mà không đỡ.
Tống Phan Sơn nằm ngửa trên chiếc giường cứng ngắc, lớp chăn mỏng không thể ngăn nổi cơn lạnh, nước mắt lã chã rơi. Ông ta thầm nghĩ giá mà có thể quay lại ba canh trước, hắn nhất định sẽ bóp chết cái miệng đã lỡ lời của mình.
Đúng là người xui xẻo thì uống nước cũng tắc cổ, không biết hắn đã phạm phải vị thần tiên nào mà gặp vận xui đến thế!
Ra một thân mồ hôi lạnh, Tống thái phó cuối cùng mới hồi phục chút tinh thần: "Đi dược phòng lấy viên Tuyết Đan hạ sốt do Thái Y Viện chế trước đây cho ta, rồi hầm thêm chén canh sâm gà đen."
Gã sai vặt cẩn trọng nhắc: "Lão gia, ngài quên rồi sao? Hôm qua phủ chúng ta vừa gặp trộm mà."
"Dược phòng trống không, phòng bếp… cũng trống rỗng, thuốc ngài vừa uống là do chúng nô tài phải mua ở ngoài về. Đừng nói gà đen, đến lông gà cũng chẳng có!"
"Lão phu nhân, phu nhân cùng tiểu thư, thiếu gia đến giờ còn đang đói bụng, trong phòng bếp sạch đến nỗi chẳng còn nửa hạt gạo."
"……"
Tên trộm đáng chết!
"Nói!"
So với việc phủ bị dọn trống, giờ chẳng còn điều gì có thể đả kích ông ta thêm.
Gã sai vặt nuốt nước bọt, đè nén nỗi lo lắng trong lòng, nói khẽ:
"Nô tài thấy trên cây cột ngoài kho hàng có khắc mấy chữ, ghi rằng... 'Ta nhất định sẽ trở lại.'"
"Phốc khụ khụ khụ ——"
Tống Phan Sơn sặc đến mức thở không nổi, ho dữ dội như muốn xé phổi, nghẹn đến không thở nổi mà ngất đi.
"Lão gia! Lão gia!"
"Mau gọi người tới! Lão gia ngất rồi!"
Phủ thái phó nhất thời rối loạn như đàn ong vỡ tổ.
…
Tối đó, Tống Minh Diên nhận được công văn đoạn tuyệt quan hệ của Tống Phan Sơn. Nếu không vì ông ta quá kích động đến hôn mê, công văn này có lẽ đã đến tay nàng từ giữa trưa.
Công văn được người đưa đến lao ngục.
Tống Minh Diên không hề ngạc nhiên, kẻ có thể đẩy con ruột vào đường cùng thì là loại người gì cũng chẳng khó hiểu. Lục gia bị lưu đày, Tống Phan Sơn đoạn tuyệt quan hệ sớm muộn cũng sẽ xảy ra.
Ông ta không muốn để lại bất kỳ mối liên hệ nào với nàng để tránh liên lụy đến Tống gia.
Tống Minh Diên điềm nhiên tiếp nhận công văn, nhưng mấy vị phu nhân Lục gia thì lòng đầy căm phẫn, thay nàng cảm thấy không đáng.
"Tống Phan Sơn quả thực không xứng làm cha! Người có chút lương tâm cũng không thể làm ra chuyện như vậy!"
Tống Minh Yên là con gái ông ta, lẽ nào Minh Diên không phải?
Biết rõ Lục gia sắp bị lưu đày mà ông ta vẫn ép gả nữ nhi vào đây. Nếu không phải người Lục gia vốn phúc hậu, Minh Diên đã phải chịu biết bao khổ nạn.
Vậy mà chưa qua được mấy ngày, ông ta đã vội vàng đoạn tuyệt quan hệ, sợ Minh Diên có thể sống tốt sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


