Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nội khố là kho tư của Hoàng đế, tiền bạc được thu từ lợi tức chính là để thỏa mãn thú vui của lão ta.
Bên trong có vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc, vô số cống phẩm và danh trân hiếm quý, của cải chất đống như núi.
Cẩu Hoàng đế quả thực biết hưởng thụ!
Người thường dù cả năm cũng không tiêu nổi đến năm lượng bạc, lão ta chỉ riêng chi phí ăn uống đã ngốn tới 24 vạn lượng, chẳng trách thiên hạ ai cũng muốn đội vương miện!
Tống Minh Diên phát huy năng lực cách không lấy vật của mình, không để lại cho cẩu Hoàng đế chút gì, dọn sạch toàn bộ.
Giờ phút này, bên trong Kim Loan Điện.
Một nhóm triều thần cầm hốt bản trong tay, đồng thanh hô Hoàng Thượng vạn tuế.
Trong số đó, có đến 17, 18 vị triều thần bao gồm cả Tống Phan Sơn, mặt mày ủ ê, thần sắc suy tư, tiếng hô cũng yếu ớt vô cùng.
Tống Phan Sơn chảy nước mũi, vừa nhìn thấy Hoàng Thượng liền không kìm được, quỳ sụp xuống, khóc lóc thảm thiết.
"Hoàng Thượng! Người phải làm chủ cho lão thần!"
"Ái khanh, chuyện gì khiến ngươi bi thiết như vậy? Hôm nay lên triều, sao lại không mặc triều phục?"
"Hơn thế nữa, bọn chúng còn dám hủy hoại từ đường Tống gia, lại treo hết quần áo của lão thần lên cổng phủ, trong lòng lão thần thực sự căm hận a!"
Ông ta đấm ngực, dậm chân, biểu cảm đau đớn, gần như muốn bật khóc trước mặt bá quan văn võ, từng lời từng chữ như rít qua kẽ răng, căm hận đến tận xương tủy.
Nhìn ông ta thật đáng thương không sao kể xiết.
Những vị quan viên khác vừa bị trộm cướp triều phục đứng bên:…
Thì ra chẳng phải chỉ có mỗi phủ họ bị tặc nhân ghé thăm, còn có người thê thảm hơn họ?
Tuy rằng giữa cảnh khổ còn cười có hơi không phải phép, nhưng khi thấy có người còn thảm hơn mình, lòng họ lại nhẹ nhõm đôi chút.
"Hoàng Thượng, tuy rằng bọn trộm không nhục nhã hạ thần như cách nhục nhã Tống thái phó, nhưng phủ của hạ thần cũng gặp nạn, gần như bị quét sạch không còn gì!"
"Hoàng Thượng, phủ đệ của thần còn có phần đỡ hơn, nhưng đồ ăn và vật dụng đáng giá thì chẳng còn thứ nào!"
"Hoàng Thượng, thần cũng không ngoại lệ!"
Chưa kể thì thôi, vừa kể ra mới khiến người giật mình, hoá ra có nhiều phủ bị cướp đến vậy.
Tống Phan Sơn nhìn đám đồng liêu mười mấy người đứng sau, lòng chợt dậy sóng.
Cùng là kẻ lưu lạc thiên nhai, cớ gì mỗi người đều phải giẫm lên vết thương của ông ta!
Thuận An Đế trầm giọng nói: "Hoang đường! Sao có thể trong một đêm lại có người cướp sạch nhiều phủ đệ như thế! Các khanh chẳng lẽ nghĩ trẫm dễ bị lừa gạt thế sao?"
"Cướp sạch một phủ còn có thể gọi là có mục đích mà làm, nhưng một đêm cướp sạch mười mấy nhà, lại không có chút động tĩnh, chẳng phải là nói kinh thành của trẫm trị vì có hàng trăm ngàn sơ hở sao?"
"Hoàng Thượng bớt giận!" Mọi người kinh hãi quỳ sụp xuống, đồng thanh đáp, "Thần không hề có ý khi quân!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


