Tống Lương Khương vội vàng nhìn quanh, trái tim nhỏ bé suýt nhảy ra ngoài.
"Trợ lý Lệ có chuyện gì sao?"
"Cô Tống, vì dự án đấu thầu lần này của Sở thị vô cùng quan trọng nên Tập đoàn Sở thị đặc biệt mời tất cả các đối tác đấu thầu đến tham quan thiết kế của tất cả các khách sạn, khu nghỉ dưỡng và tòa nhà thương mại trực thuộc tập đoàn hiện nay."
"Tôi có thể tra Baidu."
"Cô Tống, cô hẳn là không muốn Tổng giám đốc đích thân đến đón cô đâu nhỉ." Lệ Xuyên mỉm cười nhẹ nhàng, ôn hòa nhưng đầy đe dọa.
Tống Lương Khương chợt nhớ đến những cô gái ăn diện lộng lẫy mà cô thấy ở buổi tiệc rượu hôm nọ, lập tức hiểu ra ngay.
Hóa ra là muốn cô đến làm "bình phong" dự bị cho anh, à không, là để chắn "đào hoa" ấy chứ.
"Được, tôi đi, Sở tổng đã đích thân mời thì sao có thể không đi được."
Chủ yếu là các khách sạn, khu nghỉ dưỡng và tòa nhà thương mại trực thuộc Tập đoàn Sở thị về cơ bản đều do các kiến trúc sư nổi tiếng thiết kế, hình ảnh trên mạng tuy đầy đủ nhưng không thể nào chi tiết và toàn diện bằng những mô hình được lưu giữ trong phòng trưng bày của Sở thị.
"Vậy ngày mai tôi qua đón cô nhé?"
"Không cần đâu, tôi tự đi được rồi, công việc của trợ lý Lệ bận rộn, không có việc gì thì đừng đến tìm tôi." Tống Lương Khương nói rồi kết thúc cuộc gọi, đưa Bánh Bao và Cơm Nắm lên xe rời đi.
"Mẹ lại phải đi làm sao ạ?" Bánh Bao Nhỏ cọ vào lòng Tống Lương Khương, cái miệng nhỏ chu ra, có thể treo được cả lọ dầu rồi.
Cơm Nắm Nhỏ đặt cặp của mình và anh trai vào chỗ, ngồi ngoan ngoãn bên cạnh mẹ: "Khi nào mẹ đi ạ?"
"Ngày mai, nhưng mẹ đi trong thành phố A thôi, chiều là có thể về nhà với các con rồi." Tống Lương Khương bế Bánh Bao Nhỏ ra khỏi lòng mình, thắt dây an toàn cho cả hai cậu bé.
Bánh Bao Nhỏ "Oa" một tiếng, đôi mắt to sáng lấp lánh, cái miệng nhỏ bắt đầu líu lo kể cho mẹ nghe những chuyện gần đây của mình và em trai.
Còn Cơm Nắm Nhỏ thì yên lặng ngồi một bên, nắm chặt hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối.
…
Tập đoàn Sở thị sau mười năm đã phát triển thêm khu nghỉ dưỡng mới, thông tin này đã được truyền thông đưa tin từ hai tháng trước.
Tập đoàn Sở thị khởi nghiệp từ lĩnh vực ẩm thực, sau đó mở chuỗi khách sạn trên toàn cầu, nhờ vào kiểu dáng và cảnh quan độc đáo nên luôn dẫn đầu trong ngành dịch vụ khách sạn.
Nhưng những năm gần đây, do một số yếu tố bất khả kháng, ngành du lịch ẩm thực bị ảnh hưởng nghiêm trọng, sổ sách của Sở thị đương nhiên không được khả quan lắm.
Trớ trêu thay, việc đầu tiên Sở Kinh Mặc làm sau khi nhậm chức CEO lại là phát triển khu nghỉ dưỡng mới, điều này chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Sở Kinh Mặc không chỉ muốn phát triển khu nghỉ dưỡng mới mà còn bỏ đi những kiến trúc sư nổi tiếng đã từng hợp tác trước đây, thay vào đó là tổ chức đấu thầu công khai.
Lần này có tổng cộng bảy công ty được chọn vào vòng đấu thầu, ngoài hai người đàn ông, những người đến Sở thị tham quan học tập đều là nữ.
Sở thị có một tầng lầu chuyên dùng để lưu giữ các mô hình tỷ lệ 1:100, mỗi phòng đều có một bộ mô hình khách sạn hoặc khu nghỉ dưỡng, nơi đây có lẽ là nơi mà bất kỳ kiến trúc sư nào cũng muốn bước vào.
Tống Lương Khương vừa đến đã nghe không ít lời than phiền của nhân viên công ty, cô thong thả đi theo sau nhân viên, không gì ngoài việc muốn nghe thêm vài câu người khác mắng Sở Kinh Mặc.
Nghe càng nhiều càng thấy dễ chịu.
Tống Lương Khương càng nghe càng vui, chỉ là đi mãi không nhận ra mình đã tách khỏi đoàn, đến khi cô biết thì thấy mình đã đi theo nhân viên vào tận phòng trà.
Hai nhân viên đang nói xấu sếp nhìn Tống Lương Khương đầy đề phòng: "Cô là ai?"
Tống Lương Khương hoàn toàn không biết ngại là gì, dựa vào cửa vẫy tay, ra vẻ thân quen: "Chủ yếu là tôi thấy các cô nói đúng quá, Sở Kinh Mặc ngoài xuất thân tốt cũng chẳng có ưu điểm gì."
Hai nhân viên chợt nhìn thấy sếp đang đứng phía sau, mắt mở to đầy hoảng sợ: "Cô, cô đừng nói bậy! Chúng tôi đâu có nói thế! Sở tổng tuyệt vời như vậy, cả người anh ấy đều là ưu điểm đấy chứ!"
Vừa nói, hai người vội vàng bưng ly trà của mình, chen qua Tống Lương Khương đi ra ngoài, lúc đi còn cung kính lại run rẩy gọi "Tổng giám đốc".
Tống Lương Khương: "..."
Cảm giác nói xấu người khác bị bắt quả tang là gì?
Ngượng!
Khi sắp ngã, Tống Lương Khương túm lấy Sở Kinh Mặc, Sở Kinh Mặc không ngờ cô còn kéo cả anh, khiến cả hai người cùng lúc va vào cái kệ đựng ly giấy và cà phê.
Chuyện xảy ra quá nhanh, khi những chiếc ly và cà phê rơi xuống, Tống Lương Khương trực tiếp kéo Sở Kinh Mặc, cả người nép vào lòng anh, những chiếc ly, cà phê gói, cà phê hạt đóng hộp rơi lộp bộp hết lên lưng Sở Kinh Mặc.
Sắc mặt Sở Kinh Mặc lập tức lạnh đi, chưa kịp tóm lấy Tống Lương Khương thì cô đã ôm lấy máy tính xách tay chạy mất, vừa chạy vừa quay đầu lại lè lưỡi với anh, ai bảo anh gây chuyện trước chứ.
Cả người Sở Kinh Mặc dính đầy hạt cà phê, nhìn bóng lưng Tống Lương Khương chạy đi, anh tự hỏi mình rước cô về đây để cô chọc tức anh sao?
Lệ Xuyên vội vàng bước vào, chưa kịp nói gì đã nhận lấy chiếc áo vest Sở Kinh Mặc ném qua: "Thay hết cà phê trong công ty bằng cà phê đóng gói."
Lệ Xuyên vội vàng đi theo, cảm thấy những ngày sắp tới sẽ không dễ chịu gì.
"Bảo Tống Lương Khương đến văn phòng gặp tôi." Sở Kinh Mặc đi rất nhanh, rõ ràng là đang vội về thay quần áo, mấy hạt cà phê lọt vào trong cổ áo khiến anh khó chịu vô cùng.
Lệ Xuyên bước lên mở cửa cho anh: "Cô Tống đến đây với tư cách nhà thiết kế để học hỏi, hiện tại chưa phải là đối tác của công ty chúng ta."
Hơn nữa dù có là đối tác thì người ta cũng không phải nhân viên công ty.
Sở Kinh Mặc bước vào văn phòng, dừng lại nhìn Lệ Xuyên: "Vậy thì bảo Sở phu nhân đến gặp tôi."
Lệ Xuyên cạn lời, chỉ đành thầm thắp nến cầu nguyện cho Sở phu nhân.
Khi Tống Lương Khương đến tầng trưng bày mô hình thì mọi người đã bắt đầu tự học, cô đăng ký ở cửa rồi mới đi vào.
"Mấy cô nói xem lần này liệu chúng ta có gặp được Sở Kinh Mặc không? Hôm đó chỉ gặp một lần ở tiệc rượu mà anh ấy đẹp trai quá đi mất, trước đây tôi cứ nghĩ trên đời này chắc chắn sẽ không có ai đẹp bằng Tạ Dự, không ngờ Sở tổng còn đẹp trai hơn cả Tạ Dự nữa."
"Nếu tác phẩm thiết kế lần này của tôi mà trúng thầu thì tốt quá, như vậy chẳng phải là sẽ có thể gặp Sở tổng sao?"
Tống Lương Khương bĩu môi nghe mấy cô gái nói chuyện, cúi đầu nhìn mô hình thiết kế vườn Tô Châu trước mặt, đây là khu nghỉ dưỡng của Sở thị ở nước M, mang đậm phong cách Trung Hoa.
"Nhưng nghe nói lần này Sở Kinh Mặc đã ký thỏa thuận đánh cược với các cổ đông của Sở thị, trong vòng ba năm tới, nếu tài chính của Sở thị không thể tăng gấp đôi, Sở Kinh Mặc sẽ phải rời khỏi Hội đồng quản trị."
Tai nhỏ của Tống Lương Khương dựng lên, tin đồn hay ho thế này cô làm sao có thể bỏ qua được.
Lúc Lệ Xuyên đến tìm cô thì thấy cô đang dựng tai lên lắng nghe chuyện phiếm ở đằng kia, hy vọng lát nữa cô Tống vẫn còn tâm trạng nhàn nhã để hóng chuyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


