Buổi chiều Sở Kinh Mặc đến Trường Mầm non Hạnh Phúc, anh nhớ cậu bé bánh bao sữa kia nói mình học ở trường này.
Đây là trường mầm non trực thuộc Đại học A, không phải có tiền là có thể vào, những người sống gần đó hầu hết đều là giáo viên hoặc nhân viên của Đại học A.
Những cơ sở giáo dục hàng đầu cả nước như thế này không phải ai cũng có thể vào.
Sở Kinh Mặc ngồi trong xe, không ngừng nhìn về phía cổng, Lệ Xuyên thật sự ngồi không yên nổi, quay đầu nhìn Sở Kinh Mặc: "Hay là chúng ta vào trong tìm cậu bé đi?"
"Không cần." Sở Kinh Mặc vẫn nhìn chằm chằm vào cổng trường, cậu nhóc kia chẳng có tí đầu óc nào y như mẹ cậu, việc cậu bé đột nhiên chạy đến trước mặt anh tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên.
"Hắt xì." Bánh Bao Nhỏ đột nhiên hắt hơi một cái.
Cơm Nắm nhìn anh trai, Bánh Bao không để ý, xoa cái mũi nhỏ: "Chắc chắn là mẹ nhớ anh rồi."
Cơm Nắm ngồi bên cạnh anh trai, giúp anh lấy đồ chơi, đưa cho anh xong thì đứng dậy đi đến cửa, lén lút nhìn ra bên ngoài.
"Anh ra xem đi."
Bánh Bao Nhỏ vui vẻ bò dậy rồi chạy ra ngoài bằng đôi chân ngắn ngủn của mình.
Cô giáo vừa định đi ra, Cơm Nắm đã chắp tay sau lưng đi theo: "Cô ơi, chú con đến gửi đồ, anh con ra lấy, lát nữa sẽ vào ngay ạ."
Cô giáo nhìn ra ngoài, thấy đó là người Cơm Nắm quen biết nên cũng yên tâm, nhưng vẫn ngồi xổm xuống xoa đầu Cơm Nắm: "Nhưng sau này đi ra ngoài phải nói với cô một tiếng, biết chưa?"
Cô giáo vẫn phải trông chừng các bạn nhỏ trong lớp nên lúc này cô ấy đứng trước cửa để có thể nhìn thấy cả hai bên.
Bánh Bao Nhỏ chạy ra, dùng bàn tay nhỏ gõ cửa xe, khi Sở Kinh Mặc bước xuống, đôi mắt to tròn của cậu bé như biết nói, long lanh nhìn Sở Kinh Mặc.
"Chú đến tìm con ạ?" Bánh Bao Nhỏ vừa nói vừa không ngừng thò cái đầu nhỏ vào trong xe, hình như đang nhìn xem bánh ngọt của cậu bé ở đâu?
Sở Kinh Mặc không ngờ cậu bé lại chạy ra, anh ngồi xổm xuống ngang tầm nhìn với cậu bé, không nhịn được đưa tay nhéo cái má nhỏ búng ra sữa của cậu nhóc: "Sao con biết chú đến?"
"Con nhìn thấy chú mà." Bánh Bao Nhỏ vừa nói vừa chỉ vào đôi mắt to của mình, ý bảo mình giỏi lắm.
"Giỏi vậy sao?" Sở Kinh Mặc cười khẽ, ngay cả giọng điệu cũng mềm mại hơn bình thường không biết bao nhiêu.
Lệ Xuyên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chỉ không dám nhìn Tổng giám đốc.
Chỉ có hai từ: Đáng sợ.
Bánh Bao Nhỏ "dạ dạ" gật đầu, tỏ vẻ vô cùng kiêu ngạo.
"Con chưa nói cho chú biết tên con là gì." Sở Kinh Mặc buông cái má bầu bĩnh của cậu bé ra, lên tiếng hỏi.
"Bánh Bao, con tên là Bánh Bao ạ."
Sở Kinh Mặc: "..."
Lệ Xuyên cố nhịn cười nhìn sang một bên, đúng là cái tên mà cô Tống có thể nghĩ ra.
Bánh Bao Nhỏ nhìn một lúc lâu không thấy đồ ăn ngon, chu cái miệng nhỏ ra: "Chú tìm con có chuyện gì không ạ?"
Cậu bé đã không còn nhiệt tình như lúc đầu nữa, trên đời này chỉ có đồ ăn ngon và tiền mới có thể khiến cậu bé thích, đúng rồi, còn có mẹ và em trai nữa.
Sở Kinh Mặc nghe hiểu ý: "Lần sau chú sẽ mua đồ ăn ngon cho con, hoặc con muốn gì cứ nói với chú, chú..."
"Tiền ạ." Câu trả lời giòn tan được bật ra không cần suy nghĩ, cái má bầu bĩnh trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng rung lên theo.
"Phụt..." Lệ Xuyên thật sự không nhịn được, nhưng khi thấy Sở Kinh Mặc nhìn mình, anh ta cố gắng nhịn cười và nhìn sang chỗ khác.
Sở Kinh Mặc lại nhìn về phía Bánh Bao Nhỏ: "Sau này chú sẽ đem đồ ăn ngon đến cho con mỗi ngày, nhưng ngày mai chú bận nên không thể đến được."
"Tại sao chú không đến được ạ?" Bánh Bao Nhỏ nghiêng cái đầu nhỏ tỏ vẻ không hiểu.
"Vì mẹ chú tổ chức sinh nhật, chú phải đi mừng sinh nhật mẹ."
"Oa, vậy sẽ có nhiều đồ ăn ngon lắm phải không ạ?" Bánh Bao Nhỏ xoa bàn tay nhỏ, có chút tí tẹo muốn ăn.
"Đương nhiên là sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon, con vào trong đi, lát nữa cô giáo sẽ lo lắng đấy." Sở Kinh Mặc xoa cái đầu nhỏ của cậu bé.
"Dạ dạ." Bánh Bao Nhỏ nhận được lời hứa, nhảy cẫng lên quay về, phải báo tin vui này cho em trai mới được, sau này ngày nào hai người cũng sẽ có đồ ăn ngon rồi.
Sở Kinh Mặc nhìn Bánh Bao Nhỏ đi vào: "Cậu nói năm ngoái Tống Lương Khương đã lấy năm triệu của mẹ tôi, nhưng tại sao cô ta trông vẫn thiếu tiền đến vậy?"
Không có đứa trẻ ở đây, giọng điệu của Sở Kinh Mặc lập tức thay đổi.
"Nghe nói hai năm nay cô Tống đã tốn không ít tiền vì Khúc Thủy Lưu Thương của cụ Tuyên, năm triệu đó e là đã đổ hết vào đó rồi."
Sở Kinh Mặc khựng lại: "Năm triệu đều đổ hết vào đó? Cô ta xây lại một Khúc Thủy Lưu Thương mới à?"
"Mua sách."
Sở Kinh Mặc im lặng, bắt đầu nghi ngờ chỉ số thông minh của con trai mình.
"Đã 20 năm không ai nhắc đến Khúc Thủy Lưu Thương, cô ta thật quá cố chấp." Sở Kinh Mặc nói xong, cúi người lên xe.
Lệ Xuyên cũng vội vàng lên xe, khởi động xe rời đi.
…
Bánh Bao Nhỏ vào trong hào hứng kể cho em trai nghe tin vui này, sau này chú kia sẽ đến đưa đồ ăn ngon cho hai người mỗi ngày.
Bánh Bao Nhỏ kề sát đầu vào em trai: "Em trai, chú ấy nói ngày mai là sinh nhật của mẹ chú ấy, sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon, giá mà chúng ta cũng được ăn nhỉ."
Cơm Nắm Nhỏ nhìn anh trai ngây thơ của mình, ngày mai là sinh nhật bà nội sao?
"Anh muốn ăn à?"
Bánh Bao Nhỏ hiển nhiên gật đầu” "Mẹ đã nói rồi, không ăn đồ ăn ngon thì thật phụ lòng chúng ta đã trèo lên được cái gì, cái gì đó?"
Cậu bé không nhớ nữa.
"Đầu chuỗi sinh học." Cơm Nắm Nhỏ bổ sung lời anh trai, nhưng trong đầu lại đang nghĩ đến chuyện sinh nhật bà nội.
…
Tiệc sinh nhật của Sở phu nhân mời hầu hết các gia đình quyền quý của cả thành phố A, lần này Lâm Tịch cũng đến.
Tống Lương Khương bị Sở Kinh Mặc đưa đến với vẻ không cam lòng, vừa vào hội trường đã hất tay Sở Kinh Mặc ra và đi tìm đồ ăn, không hề giữ chút thể diện nào cho anh.
Sở phu nhân rõ ràng đã nhìn thấy, xã giao vài câu với người khác rồi kéo Sở Kinh Mặc sang một bên: "Sao con lại đưa nó đến?"
"Hình như mẹ vẫn chưa hiểu, chúng con chưa ly hôn, hơn nữa chuyện như lần trước, con không muốn thấy lần thứ hai." Sở Kinh Mặc hờ hững nói: "Nếu có lần thứ hai, con đảm bảo cả đời này mẹ chỉ có một cô con dâu duy nhất, đó chính là Tống Lương Khương."
Sở phu nhân bị con trai làm cho tức giận: "Sao con cứ nhất định phải là nó."
Sở Kinh Mặc nhìn Tống Lương Khương đang cười tủm tỉm ăn uống ở đằng kia: "Mẹ không thấy cô ấy rất đáng yêu sao?"
Sở phu nhân bị con trai chọc tức đến đau tim.
Trong khi đó, Tống Lương Khương đang tìm kiếm chiếc bánh ngọt tiếp theo để xử lý, bỗng nhiên có người vỗ vai cô, Tống Lương Khương quay đầu lại không thấy ai, khi ánh mắt liếc sang thì thấy người đứng ở phía bên kia.
Tạ Dự chuyển sang bên kia, tựa vào bàn nhìn cô: "Không mua máy tính sao?"
Tống Lương Khương cầm một miếng bánh quy lên: "Chỉ là chưa có thời gian thôi, tôi sẽ không tha cho anh đâu."
Tạ Dự cười khẽ: "Luôn cung kính chờ đợi."
Tống Lương Khương liếc nhìn anh ta, đảo mắt, đặt một tay lên vai anh ta: "Nghe nói anh và Sở Kinh Mặc là bạn nối khố? Kiểu thanh mai trúc mã ấy à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

