Tim Tống Lương Khương đập như trống nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: " Sở tổng không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép..."
Sở Kinh Mặc nhanh tay lấy điện thoại của cô, bắt máy.
"Alo, cô..."
"Khương Mầm Non, tối rồi sao con còn chưa về, mọi người đang chờ con ăn cơm nè." Là giọng nói quan tâm của vợ thầy.
Trái tim đang nhảy loạn của Tống Lương Khương cuối cùng cũng trở về vị trí cũ, cô giật lấy điện thoại: "Cô à, con sẽ về ngay ạ."
"Chuyện quần áo đã giải quyết xong chưa? Nhớ nói chuyện tử tế với người ta đấy."
Tống Lương Khương: "..."
Tống Lương Khương nói xong thì quay lưng bước đi.
"Ngày kia là sinh nhật mẹ tôi, có tổ chức tiệc, cô phải đi cùng tôi." Sở Kinh Mặc nói.
Tống Lương Khương đi đến cửa, quay đầu nhìn Sở Kinh Mặc: "Tôi từ chối, điều này nằm ngoài thỏa thuận của chúng ta."
"Làm sao cô biết mẹ tôi không mượn cơ hội này để xem mắt cho tôi? Đây là công việc nằm trong thỏa thuận của cô."
Với sự hiểu biết của Sở Kinh Mặc về mẹ mình, sự nghi ngờ đó không đủ để dập tắt ý định của bà ta, đặc biệt là sau khi đặt cược, ý muốn tìm một người vợ môn đăng hộ đối cho anh càng trở nên gấp gáp hơn.
Tống Lương Khương vốn không muốn để ý đến anh mà định đi thẳng, nhưng đi đến cửa lại như nghĩ ra điều gì đó, quay lại nhìn Sở Kinh Mặc: "Tôi đi dự tiệc cũng được, anh phải cho tôi xem mô hình Khúc Thủy Lưu Thương."
"Sao, chuyện này có liên quan đến bản thiết kế dự thầu của cô, cô muốn sao chép sao?"
Tống Lương Khương tặng anh một cái lườm nguýt rõ to: "Tôi chỉ thấy hứng thú thôi, hơn nữa..."
Tống Lương Khương chưa nói xong, Sở Kinh Mặc đã nhận được điện thoại của Lệ Xuyên, Lệ Xuyên không biết đã nói gì mà sắc mặt Sở Kinh Mặc thay đổi.
Kết thúc cuộc gọi, Sở Kinh Mặc lập tức kéo cổ tay Tống Lương Khương đi ra ngoài.
Tống Lương Khương còn chưa kịp hỏi đã xảy ra chuyện gì thì tin nhắn của đàn chị đã gửi tới.
[Đường Di: Hôm nay em có đến Tập đoàn Sở thị không? Em có biết tài liệu trong kho mô hình của Sở thị bị lộ không?]
Tống Lương Khương sững sờ một lát, nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh mình trong thang máy.
"Không phải tôi, tôi không có làm." Phản ứng đầu tiên của Tống Lương Khương sau khi thấy tin nhắn là nhìn Sở Kinh Mặc.
Tất cả khách sạn và khu nghỉ dưỡng thuộc Tập đoàn Sở thị đều có thiết kế riêng, đây cũng là lý do người ngoài phải giao nộp điện thoại khi vào tham quan, mà những bản vẽ bị lộ không phải là ảnh chụp, mà là bản vẽ tay.
Sở Kinh Mặc chỉ liếc cô một cái, ra khỏi thang máy thì đi thẳng đến công ty.
Mấy vị nguyên lão đã đến công ty, đang gây náo loạn không ngừng, đòi Sở Kinh Mặc phải đưa ra lời giải thích.
"Ai cho cậu cái cái gan để người ngoài vào phòng mô hình? Bây giờ thì hay rồi, cho dù các cậu có thu hồi hết hình ảnh đi chăng nữa, những gì cần lưu cũng đã bị lưu lại hết rồi." Người nói là một ông cụ đã ngoài tám mươi, là người đã gắn bó với Sở thị cả đời.
Lệ Xuyên đứng yên chịu mắng, không hề có ý phản bác: "Tổng giám đốc đang trên đường đến ạ, chuyện này Tổng giám đốc chắc chắn có suy tính của riêng mình."
"Có suy tính của riêng mình thì có thể tuyên bố bí mật công ty cho thiên hạ biết sao?" Một vị cổ đông khác giận dữ quát lớn.
"Lần này nếu cậu ta không cho chúng tôi một lời giải thích rõ ràng thì không cần ngồi trên vị trí Tổng giám đốc nữa."
"Tôi không ngồi vị trí này, chú ba muốn để ai ngồi?" Sở Kinh Mặc từ bên ngoài bước vào, giọng nói lạnh lẽo.
"Tổng giám đốc." Lệ Xuyên vội vàng đi tới, nhìn thấy Tống Lương Khương, anh ta hiếm khi chợt ngẩn người, rồi ghé vào tai Sở Kinh Mặc nói nhỏ: "Các vị nguyên lão đã xem video rồi, trong video chỉ có mình cô Tống cầm tập vẽ, cho nên..."
Tống Lương Khương đứng ngay phía sau Sở Kinh Mặc nên nghe rõ lời Lệ Xuyên nói.
"Cậu còn biết đưa hung thủ đến đây cơ à." Chú ba nhà họ Sở nheo mắt nhìn Tống Lương Khương.
Tống Lương Khương sững lại, theo phản xạ nhìn về phía Sở Kinh Mặc, anh đưa cô đến đây là vì nghĩ cô đã làm lộ bí mật của Sở thị sao?
Chú ba nhà họ Sở định bước lên kéo Tống Lương Khương ra, nhưng Sở Kinh Mặc lại đột ngột chắn trước mặt ông ta: "Tôi có nói cô ấy là người tiết lộ bí mật sao?"
Tống Lương Khương đang vội vã muốn lấy tập phác thảo của mình thì đột nhiên bị kéo ra phía sau Sở Kinh Mặc, cô ngẩng đầu lên, nhìn tấm lưng rộng lớn của anh.
Tim cô vô thức hẫng mất vài nhịp.
Sở Kinh Mặc đang bảo vệ cô sao?
"Sở Kinh Mặc, cậu có ý gì?" Chú ba nhà họ Sở chỉ tay vào Sở Kinh Mặc, giận dữ nói: "Cậu có biết chuyện này sẽ mang lại nguy cơ lớn thế nào cho Sở thị không?"
"Chú ba cũng biết chuyện này sẽ mang lại nguy cơ lớn thế nào cho Sở thị sao?" Sở Kinh Mặc lạnh lùng nhìn chú ba nhà họ Sở: "Vội vàng tìm con cừu chịu tội như vậy, chú ba không thấy lòng dạ mình quá xấu xí sao?"
"Tôi có thể chứng minh chuyện này không phải do tôi làm." Tống Lương Khương lên tiếng, nắm lấy cánh tay Sở Kinh Mặc bảo anh tránh đường, rồi đặt tập phác thảo của mình lên bàn: "Đây là bản thiết kế tôi vẽ trong video, chỉ là do ý tưởng bất chợt đến nên tôi muốn vẽ lại thôi."
"Ai mà biết cô đã làm gì sau khi rời đi chứ?" Chú ba nhà họ Sở rõ ràng đang gây khó dễ cho cô.
"Sau khi cô ấy rời đi luôn ở cùng tôi, chú ba có hài lòng với câu trả lời này không?" Sở Kinh Mặc mở lời, nắm chặt tay Tống Lương Khương.
Đây là diễn biến mà Tống Lương Khương hoàn toàn không ngờ tới, cô cứ nghĩ Sở Kinh Mặc cũng đang nghi ngờ cô.
Dù sao cô cũng có thời gian để gây án.
"Sở Kinh Mặc, bây giờ cậu còn chưa biết tính nghiêm trọng của vấn đề sao? Sở thị không phải là món đồ chơi để cậu chơi trò gia đình, có phải cô ta không, nên để cảnh sát quyết định."
"Sở Kinh Mặc, đúng là cậu là Thái tử gia của nhà họ Sở lên nắm quyền, nhưng Sở thị không phải của riêng gia đình cậu, cậu không thể hành động bừa bãi."
Mấy ông già xung quanh nói qua nói lại, còn hơn cả một đám bà tám, Tống Lương Khương nín nhịn mãi, cuối cùng không thể nhịn được nữa, cô hất tay Sở Kinh Mặc ra, bước lên một bước.
"Không phải tôi nói chứ, đầu óc mấy ông có bị bệnh không?" Tống Lương Khương nhìn đám người đang hung hăng bức người: "Mấy ông thật sự coi mấy bản thiết kế lỗi thời này của Sở thị là báu vật của trời sao? Mấy ông biết rõ Sở thị đã đình trệ bao nhiêu năm hơn ai hết, gây khó dễ cho một người vừa lên nắm quyền được ba tháng như vậy, ỷ già bắt nạt trẻ thú vị lắm sao?"
"Cô..."
"Cô cái gì mà cô? Tập đoàn Sở thị là do người nhà họ Sở dốc sức xây dựng nên, thời cổ đại còn có truyền thống Thái tử kế vị, chẳng lẽ Thái tử gia không phải là người nên kế thừa ngai vàng sao? Ghen tị thế thì mau xếp hàng đầu thai đi, biết đâu còn kịp làm con trai của Sở Kinh Mặc, thăng cấp thành Thái tử gia luôn đấy." Tống Lương Khương nói với tốc độ cực nhanh, tuôn ra một tràng khiến mấy ông cụ tức đến đỏ mặt tía tai.
Còn Sở Kinh Mặc đứng phía sau Tống Lương Khương, ánh mắt trầm tĩnh luôn dõi theo bóng dáng cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
