Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hành tinh Gaia, Năm Thiên Khải thứ 4 – Đêm ngày 15 tháng 10.
Màn đêm đặc quánh như mực tàu bao trùm lấy thành phố Tử Dương, nơi từng được mệnh danh là "Viên Ngọc Đông Phương". Giờ đây, viên ngọc ấy đã vỡ nát, chỉ còn lại những toà nhà chọc trời gãy vụn chọc thẳng lên trời cao như những ngón tay xương xẩu đầy oán khí.
Gió bấc rít qua những khe nứt bê tông, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tử khí nồng nặc thứ mùi đặc trưng được hòa quyện từ máu tanh, xác thịt phân hủy và tro tàn của nền văn minh nhân loại.
Tại một tầng hầm ẩm thấp thuộc Khu Phế Tích số 7.
Lâm San nằm rạp trên nền đất lạnh lẽo, hơi thở mong manh tựa như ngọn đèn dầu trước gió bão. Một vết thương sâu hoắm kéo dài từ bả vai xuống thắt lưng, máu đen sẫm tuôn ra ồ ạt, nhuộm đỏ chiếc áo len rách nát đã bạc màu.
Cơn đau thể xác đã vượt quá ngưỡng chịu đựng, khiến thần kinh cô tê liệt. Nhưng nỗi đau trong tim lại càng lúc càng rõ ràng, như ngàn vạn mũi kim châm vào từng tế bào.
Cách đó không xa, ánh lửa trại bập bùng soi rõ khuôn mặt của hai kẻ đang đứng đó. Trần Hạo và Tống Mỹ.
Một kẻ là người cô từng chia nửa miếng bánh mì cuối cùng để cứu sống khỏi cơn đói khát. Một kẻ là người cô từng cõng trên lưng chạy trốn suốt ba mươi cây số đường rừng khi bị bầy Thi Hồn truy đuổi.
"San San, đừng trách bọn tao độc ác." Trần Hạo vừa nói, vừa thản nhiên dùng vạt áo lau vết máu trên con dao găm – con dao mà chính Lâm San đã mài sắc để bảo vệ hắn. "Chiếc Nhẫn Không Gian này ở trong tay mày quá lãng phí. Mày quá yếu đuối, lại hay lo chuyện bao đồng. Mày chết đi, coi như là cống hiến cuối cùng cho đội."
Tống Mỹ đứng bên cạnh, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây méo mó bởi sự tham lam và tàn nhẫn. Ả nhếch môi cười khẩy, đá vảy một hòn đá về phía cô: "Nhanh đi thôi anh Hạo. Mùi máu tươi của nó sẽ dụ bọn Thi Hồn tới. Để nó ở lại làm mồi nhử, chúng ta mới có thời gian thoát thân an toàn."
Bọn chúng quay lưng bỏ đi. Dứt khoát. Lạnh lùng. Không một lần ngoảnh lại nhìn người con gái đã hy sinh tất cả tuổi thanh xuân và sinh mệnh để bao bọc chúng suốt bốn năm mạt thế.
Lâm San muốn gào lên, muốn nguyền rủa, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra được những tiếng "khặc khặc" đứt quãng. Nước mắt huyết lệ trào ra từ hốc mắt sâu hoắm.
Trong giây phút cô độc cùng cực ấy, ký ức về Lục Phong ùa về như thác lũ.
Người đàn ông lầm lì như tảng đá, người duy nhất chưa từng đòi hỏi gì ở cô. Anh đã chết thảm dưới nanh vuốt của Thi Hồn Vương chỉ để mở đường máu cho cô chạy thoát ba tháng trước. Khoảnh khắc anh ngã xuống, ánh mắt anh vẫn tràn đầy sự lo lắng, miệng mấp máy hai chữ: "Sống tốt."
Nhưng cô đã sống không tốt. Cô đã sống quá ngu ngốc. Lòng nhân từ trong thời mạt thế chính là liều thuốc độc giết chết bản thân.
"Grào..."
Tiếng gầm gừ man rợ vang lên từ bóng tối phía sau. Một, hai, rồi hàng chục đôi mắt đỏ ngầu của bầy Thi Hồn hiện ra. Chúng ngửi thấy mùi máu tươi, lao vào cô như những con thú đói khát.
Khi hàm răng sắc nhọn của con quái vật đầu tiên cắm phập vào da thịt, khi sinh mệnh bị xé toạc, một ngọn lửa thù hận bùng lên dữ dội, thiêu đốt linh hồn Lâm San.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









