Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước câu chất vấn của Tống Hồng Quả, Hệ Thống dĩ nhiên chẳng chịu thừa nhận:
“Chỉ là tôi cảm thấy, một cực phẩm soái ca như thế mà cô không động lòng thì đúng là uổng phí của trời ban.”
“Ha…”
“Cái mặt ấy, cái dáng ấy, cái khí chất ấy, cô thật sự không muốn ngủ với người ta à? Cô không thèm khát thân thể anh ta chút nào sao? Không hợp với lẽ tự nhiên tí nào!”
Không thèm sao? Tống Hồng Quả tự hỏi lòng mình, vừa nghĩ đến gương mặt nửa tiên nửa yêu kia thì cô đành thừa nhận đúng là có chút thèm. Nhưng thời nay, ngủ với người ta là phải chịu trách nhiệm, làm “trà xanh” chẳng dễ chút nào.
Thế nên, cô chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm.
Ba mẹ con bận rộn đến tận lúc tắt đèn mới xong, cũng chỉ làm được một bộ áo bông và quần bông. Riêng áo len thì tháo hết ra, buổi tối trước khi ngủ, Tống Hồng Quả đem len cùng đồ lót, áo thu đông mua về giặt sạch, phơi lên sợi dây trong phòng. Lúc nằm xuống giường, vẫn như thường lệ, cô kể cho Tiểu Viễn nghe chuyện “mấy anh em Hồ Lô”. Kể đến đoạn Tam Oa thì cậu bé đã rúc vào lòng cô mà ngủ mất.
Cô đang mơ màng thì nghe thấy một giọng nói khẽ vang lên:
“Không phải chị nói hôm nay bàn chuyện mua nhà à?”
“Hả?”
“Ở nhà khách tốn kém lắm, một ngày những một đồng. Nếu thật sự không được thì chúng ta nên chuyển đến ở tạm khu ký túc xá của bệnh viện, dọn dẹp kỹ càng một chút chắc cũng không chật chội lắm đâu…”
Nghe cậu bé lải nhải, Tống Hồng Quả tỉnh táo hẳn, đành bật dậy cười bất lực:
“Ngày mai chúng ta đi mua!”
“Thật sao? Bao giờ? Đi đâu mua? Chị đã tính sẵn chưa, hay còn phải đi dò hỏi? Muốn mua căn to cỡ nào…”
Lăng Chí hỏi dồn dập, như thể sợ cô lại thay đổi ý định.
“Khoan, khoan nào!” Cô dở khóc dở cười, thấy cậu bé kiên quyết nhìn mình, đành phải giải thích:
“Chị tính hết rồi, đến Đại đội Hồng Thị. Nơi đó cách công xã không xa, sau này chị đi làm, các em đi học cũng tiện.”
“Đại đội Hồng Thị? Chị… hiểu rõ nơi đó không?”
“Chưa đến bao giờ, chỉ nghe nói ba mặt là núi, dưới chân núi mọc đầy cây hồng dại. Mùa thu đông, mấy quả hồng chín đỏ rực, nhìn như treo lồng đèn khắp sườn núi, vừa rực rỡ vừa vui mắt. Trong núi còn có hạt dẻ và óc chó dại, nhặt đầy tay cũng không hết. Ngoài ra còn nhiều cây hoàng lô, em biết hoàng lô không? Ở phương Bắc, mỗi khi thu sang thì người ta ngắm cây lá đỏ chính là lá hoàng lô đấy. Cả thung lũng biến thành một biển màu rực rỡ. À, còn có hồ nước nữa. Giờ nơi nơi đều hạn hán, nhưng Đại đội Hồng Thị chưa từng thiếu nước.”
“Có núi có nước, đúng là chỗ tốt…” Lăng Chí nghe mà háo hức, lại thoáng thấy vô cùng lo lắng:
“Nhưng… họ có chịu nhận chúng ta không?”
“Chúng ta chỉ mua nhà ở thôi, hộ khẩu vẫn ở bệnh viện nhà máy, không liên quan khẩu phần của đội, họ chẳng có lý do gì để phản đối.”
“Nhưng em nghe nói nhiều làng rất bài ngoại…”
Tống Hồng Quả mỉm cười, giọng chậm rãi:
“Chị đâu phải người ngoài, đó là nhà ông ngoại ruột của chị đấy.”
“…”
Thấy cậu nhóc đang lần mò mặc đồ trong bóng tối, niềm háo hức gần như sắp tràn ra ngoài, cô thở dài mà ngồi dậy bật đèn:
“Chờ chút, để chị dậy trước. Áo thu đông chắc đã khô, chị hơ lại cho ấm rồi hãy mặc.”
“Vâng.”
Áo thu đông thời này kiểu dáng đơn giản, rộng và không ôm người, nhưng chất vải dày dặn. Lăng Chí mặc xong, vuốt nhẹ, rồi khoác thêm áo bông, trông hẳn đã có thần khí hơn.
Tống Hồng Quả không nhịn được trêu:
“Áo quần tốt, dù mặc trong cũng thấy khác đúng không?”
Mặt cậu đỏ bừng, ôm chậu nước chạy biến vào nhà tắm.
Cô cười khẽ, quay lại thấy Tiểu Viễn cũng bị đánh thức, bèn giúp cậu bé thay đồ: áo thu đông mới, áo bông mới, áo khoác mới, vớ mới, chỉ còn thiếu quần và giày.
Mặc xong, cậu bé trông sáng sủa đến mức có thể làm mẫu ảnh thiếu nhi.
“Trời ơi, con trai mẹ đẹp trai quá đi mất!” Cô cười híp mắt như một bà mẹ kiêu hãnh, chỉ tiếc không có điện thoại để chụp, rồi đăng lên để khoe khắp nơi.
Tiểu Viễn thích thú vuốt áo, cười hì hì không dứt.
Bữa sáng, cô nấu mì nước đơn giản, mỗi người một tô có trứng gà. Ăn xong, dọn dẹp sạch sẽ, cô dắt một tay một đứa, ba người hứng khởi lên đường.
Dọc đường hỏi thăm vài người, họ chỉ ngay cho hướng đến Đại đội Hồng Thị: đi theo con đường lớn trước bệnh viện nhà máy, cứ thẳng về phía tây, thấy rừng hồng là đến.
Qua khỏi công xã, đường xi măng biến thành đường đất. Hai bên là ruộng lúa mì, cây con thưa thớt, chưa kịp hồi xanh, nhìn héo úa chẳng mấy sức sống. Xa hơn là những ngôi nhà trong làng, ẩn hiện sau hàng cây hoè và ngô đồng. Đa phần mái rơm, tường đất, cổng gỗ buộc chặt bằng dây thừng. Thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng gà gáy, tiếng trẻ con gọi nhau, hòa cùng làn khói bếp mờ ảo bay lững lờ trong không khí khiến cảnh vật vừa tĩnh vừa nên thơ.
Họ đi sớm nên trên đường hầu như không gặp ai. Băng qua năm ngôi làng, đi bộ gần một giờ, cuối cùng cũng trông thấy rừng hồng.
Rừng hồng nằm dưới chân núi, từ xa đã thấy thân cây to, cành nhánh vươn cao. Qua một mùa đông, trên cành chỉ còn lác đác vài quả hồng đỏ tươi như những chấm màu trong bức tranh thủy mặc, khiến cảnh sắc bỗng chốc bừng sáng. Xa hơn là dãy núi trập trùng, không quá cao nhưng kéo dài mãi, hết ngọn này đến ngọn khác, giữa chừng tạo thành một thung lũng, vì hai bên trồng đầy hoàng lô nên được gọi là Thung Lũng Lá Đỏ.
Từ thung lũng ấy, một con suối nhỏ chảy men theo triền núi, xuyên qua rừng hồng rồi vào thôn Hồng Thị, chia thôn thành hai nửa. Người dân thường giặt giũ, rửa ráy ngay tại đó. Dòng suối rộng chừng một mét, nước chảy chậm và trong vắt. Hai bên nhà, mở cửa vài bước là có thể đi xuống bậc đá, vừa tiện lại khiến cả thôn mang vẻ thơ mộng hiếm có.
Dòng suối chảy qua thôn rồi đổ vào hồ lau sậy, từ đó tiếp tục xuôi về xa hơn. Dĩ nhiên, bây giờ người ta vẫn gọi đó là đầm lau, chứ chưa ai gọi là hồ Lau Sậy cả.
Tống Hồng Quả biết rõ như thế không phải do nguyên chủ kể lại. Nguyên chủ chỉ nghe cha nuôi nói sơ rằng đó là quê ngoại, có họ hàng bên ấy, nếu đến cũng có chỗ nương nhờ. Còn cô biết rõ vì… kiếp trước từng đến đây chơi.
Phải, sáu mươi năm sau, nơi này đã trở thành khu nghỉ dưỡng nổi tiếng của thành phố. Không chỉ có núi non hữu tình, phong cảnh hữu hoạ, mà còn phát triển hàng loạt dịch vụ vui chơi, sản phẩm thủ công từ lau sậy, đặc sản chế biến từ quả hồng. Thậm chí có cả một đạo diễn lừng danh chọn nơi đây làm bối cảnh phim, khiến thôn Hồng Thị một bước thành danh.
Khi ấy, một căn nhà ở đây đều giá trên trời, Tống Hồng Quả từng ngưỡng mộ khôn nguôi những cư dân bản địa được sống trong cảnh tiên này.
Giờ thì, cuối cùng cô cũng có thể sở hữu nó rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
