Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng Sinh Về Thập Niên Tôi Phát Sóng Cuộc Sống Điền Viên Trở Nên Nổi Tiếng Toàn cõi Mạng Chương 21: Soái Ca Mê Kẹo Hơi Đáng Yêu

Cài Đặt

Chương 21: Soái Ca Mê Kẹo Hơi Đáng Yêu

Hệ Thống tặc lưỡi, giọng còn mang theo một chút hả hê: “Hehe, Ký chủ, không phải là cô bị đả kích rồi đấy chứ? Thực ra cô cũng đừng cảm thấy thấy mất mát. Dù là nhan sắc hay tài hoa thì đúng là người ta có nhỉnh cô một bậc. Thấy cô mà không giật mình kinh diễm cũng là chuyện bình thường thôi mà.”

Nếu so về mặt mũi, được rồi, anh ta đẹp trai hơn cô, chứ tài hoa thì…

“Cả tài hoa cũng đè bẹp tôi à?” Tống Hồng Quả thầm nhíu mày. Ở đời trước, tốt xấu gì thì cô cũng tốt nghiệp một trường nằm trong top mười.

“người ta tốt nghiệp trường xếp hạng số một cơ. À, mười lăm tuổi đã được tuyển thẳng vào rồi. Vì quá thông minh nên đây chính là nhân tài được tổ chức trọng điểm bồi dưỡng.” Hệ Thống không quên bổ thêm một dao.

“…”

“Cho nên, một soái ca cực phẩm có nhan có tài, gia thế lại chẳng tệ thế kia, cô thực sự không định ‘sở hữu’ à?”

“…Sở hữu kiểu gì?” Cái kiểu băng sơn cao lãnh, bất khả xâm phạm ấy, đâu phải ai muốn là có?

Hệ Thống ngỡ cô đã động tâm nên nó vô cùng phấn khích: “Dĩ nhiên là tán anh ta, dính lấy anh ta và chinh phục anh ta!”

“Không!” Bảo cô chủ động theo đuổi đàn ông ư? Thà nghĩ cách xuyên về còn hơn.

“Tôi có thể cung cấp ‘chiến lược’ mà!”

“Không học!” Cô cắt ngang như chém sắt: “Cậu mà còn xúi bậy là tôi nằm bẹp luôn đấy. Tôi là cô gái trúng giải độc đắc cơ mà.”

“….”

Cuộc “đàm đạo” với Hệ Thống chỉ diễn ra trong chớp mắt. Sau khi yên lặng một lúc thì Tống Tống Hồng Băng lại không nhịn được mà bắt chuyện, lần này anh ta nhìn sang Lăng Chí và Lăng Viễn: “Đây là cháu bên họ nhà cô phải không? Nhìn hai đứa bé trông lanh lợi thật!”

Lần này, Tống Hồng Quả không cho Lăng Chí kịp mở miệng. Cô đi trước một bước: “Các em là con của tôi.”

“Khụ khụ, ” Tống Hồng Băng sặc canh, ho đến long trời lở đất, hẳn là bị doạ không nhẹ.

Hệ Thống lẩm bẩm: “Tự lừa mình dối người.”

Tống Hồng Quả hừ khẽ: “Cũng có thể là… mặt liệt.”

“Chỉ là người ta không hứng thú với cô.”

“Thế mà cậu còn bảo tôi đi tán người ta?”

“Đúng chứ sao! Chính vì không hứng thú nên cô mới phải tán. Lỡ mà anh ta có hứng thú thì chẳng phải tự quay sang tán lại cô à? Tôi khỏi phải suy nghĩ chiến lược.”

“…”

Lúc này, Tống Hồng Băng cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Anh ta nhìn gương mặt ba người, khó tin: “Thật không ngờ, các người… lại là mẹ con?”

Nói xong cảm thấy câu vừa rồi không ổn, bèn phụ hoạ gượng gạo: “Cô trông trẻ quá… ha ha…”

Tống Hồng Quả không giải thích. Thấy Lăng Chí muốn nói lại thôi, cô nhướng mày; cậu bé lập tức ngoan ngoãn cúi đầu ăn tiếp.

Lăng Viễn thì từ lúc nghe cô công khai mối quan hệ đã cười như ngốc, giờ lại liên tục kêu “mẹ, mẹ” mấy tiếng, coi như đóng đinh cái sự thật.

Tống Hồng Quả lau mấy hạt mè dính trên mặt cậu bé, giục: “Ăn cho đàng hoàng. Canh dê nguội sẽ bị hôi, lúc ấy sẽ không còn ngon nữa.”

“Vâng ạ…”

Tiếng vâng kéo dài, mềm mại như sữa, đáng yêu khỏi nói. Tống Hồng Băng hoàn hồn xong, tuy trong lòng còn chút hụt hẫng, nụ hoa tình yêu còn chưa kịp hé đã tàn, nhưng anh ta vốn xởi lởi thoáng đạt, nghĩ thông rất nhanh. Tâm thế vừa chỉnh lại, nhìn vẻ đáng yêu sáng sủa của Lăng Viễn lại thấy mến, bèn sờ soạng trong người, moi từ túi áo khoác quân dụng ra hai quả quýt, hào phóng đưa cho hai anh em.

Lăng Chí khựng lại, ánh nhìn thoáng phức tạp. Hoá ra cũng có người “vung tay” như cô ư? Quýt tận phương Nam, chở đến phương Bắc hiếm lắm, giá đã chát lại còn khó mua; vậy mà anh chàng này nói cho là cho, lại còn mang tặng cho người xa lạ?

Tống Hồng Băng không cảm được ánh mắt kia, thấy bọn trẻ chưa nhận, còn nhiệt tình giục: “Cầm đi nào, quýt này ngọt lắm.”

Lăng Viễn nhìn sang Tống Hồng Quả. Thấy cô gật đầu tự nhiên, cậu mới chìa tay nhận, cười tít mắt: “Cảm ơn chú ạ.”

Lăng Chí cũng lí nhí cảm ơn. Trong lòng dào dạt, đã ba năm cậu không thấy quả quýt nào.

“Khách sáo gì, hehe…”

Nhìn ánh mắt thẳng thắn, giọng điệu chân thành, rõ là chẳng phải mấy câu xã giao nên Tống Hồng Quả mới bảo hai đứa nhận. Nhưng cô không định nhận không. Người xa lạ gặp gỡ, vô cớ hưởng lợi đâu hợp lẽ.

Thế nên ăn xong, khi chuẩn bị rời bàn, cô bốc trong túi ra một vốc kẹo đưa lại.

Tống Hồng Băng sững sờ ra, rồi mừng rỡ, miệng liên thanh: “Ấy, thế này thì ngại quá, ”

“Lễ thượng vãng lai thôi.”

Nghe vậy, anh nhận luôn, vui vẻ: “Ô hô, còn có kẹo lạc nữa à! Tôi mê thứ này, mà mãi chẳng mua được.”

Nói rồi đã vội bóc một viên đút miệng, thuận miệng kể: “Minh Lâu thì chuộng kẹo sữa với cao lương di. Ngon thì ngon thật, mà dính răng…”

Tống Hồng Quả đang toan đứng dậy bèn khựng lại. Hai người cùng ngồi đây, cho một người mà không cho người kia thì cũng… khó nói. Dù chỉ vì lịch sự, cô cũng chẳng thể giả mù sa mưa. Thế là cô lại đưa cho Hách Minh Lâu một vốc riêng, còn cố ý chọn kẹo sữa với kẹo cao lương di.

Cô nghĩ, với cái nết kia, tám phần anh sẽ không nhận. Mình khách sáo một câu, khỏi ngượng cả đôi bên là xong. Nào ngờ,

“Cảm ơn.” Hách Minh Lâu nhận ngay, đáp gọn lỏn, không thèm do dự nửa nhịp.

Ý gì đây?

Lần này đến lượt Tống Hồng Quả không tin vào mắt. Cứ thế mà nhận ư? Chẳng phải băng sơn không thể với tới sao? Đối với mặt mũi cô thì coi như không, với câu nói vừa rồi cũng không gợn sóng, mà kẹo cô đưa lại không chống nổi?

Trông anh đâu giống kẻ thiếu tiền mua kẹo chứ?

Cô không hiểu, nhưng Tống Hồng Băng thì hiểu. Anh nhịn cười: “Minh Lâu mê món này lắm. Nhất là lúc làm nghiên cứu, ăn kẹo xong thì hiệu suất công việc sẽ tăng hẳn. Gần đây kẹo sữa khó mua quá, cậu ấy đứt bữa mấy hôm rồi.”

Hoá ra cô… đưa than đúng ngày tuyết rơi?

Vừa thấy anh ta lạnh lùng như không vướng bụi trần, bây giờ lại thấy một người ngậm kẹo làm nghiên cứu có chút… đáng yêu, biết làm sao đây?

Ngay sau đó đã nghe Hách Minh Lâu nói: “Cô còn mua được hai loại kẹo này không? Tôi có thể đổi với cô.”

Thời nay không được mua bán cá nhân, nhưng trao đổi thì được.

Nhìn gương mặt “mỹ mạo thịnh thế” ấy nghiêm túc… xin kẹo, khoé môi Tống Hồng Quả giật giật. Người ta nói ngốc đến tận cùng là thông minh; vậy thông minh đến tận cùng… có phải là hơi “ngốc đáng yêu” không?

Cô bất đắc dĩ gật đầu: “Về sau anh muốn đổi thì đến bệnh viện tìm tôi. Nhưng… tháng sau tôi mới đi làm.”

“Được.” Nói xong thỏa thuận, Hách Minh Lâu lại trở về làm đóa hoa cao lãnh, coi như trong mắt chẳng có cô.

Tống Hồng Quả: “…”

Dùng xong là… vứt?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc