“Chuyện này...” Nguyễn Kháng Nhật định tìm một cái cớ để lấp liếm cho qua nhưng Thủ trưởng Lữ đã quát lớn: “Lề mề cái gì thế? Trả lời!”
“Cái lão thất phu chết tiệt này...” Một tia u ám lướt qua đáy mắt Nguyễn Kháng Nhật. Ông ta liếc nhìn những người hàng xóm đã chạy ra xung quanh và cả những người hóng chuyện đang bám trên tường ở tít xa hơn, nhắm mắt lại cố đè nén cảm xúc, sắp xếp lại ngôn từ, vừa định lên tiếng...
“Câm mồm!” Nguyễn Kháng Nhật giận dữ gầm lên, muốn xông tới bắt người nhưng đám ông bà cụ lại bảo vệ cô rất kỹ.
Nguyễn Thư Hiện cười: “Bà Đan, bà nói xem?”
Bắt gặp ánh mắt cười như không cười của con gái, ánh mắt đó như thể đang nói “Phủ nhận à? Bà cứ thử phủ nhận xem, mặc kệ có ai tin hay không, tôi sẽ vạch trần chuyện bà quyến rũ Lục Nghị ngay lập tức.”
Trong nháy mắt trái tim bà ta chìm xuống đáy vực. Bà ta tránh ánh mắt của ông cụ: “Đúng... đúng vậy ạ! Bố tuổi đã cao nên hồ đồ, đã dung túng cho Bảo Châu làm chuyện xấu rồi.”
Ông cụ trước mắt tối sầm lại.
Ánh mắt Nguyễn Thư Hiện lại lạnh lùng liếc sang: “Cô cả và cô út thì nói sao?”
Sự thật đã bị phơi bày ngay trước mặt chồng, bà cô cả thì chửi ầm lên, còn bà cô út lại lảng tránh ánh mắt của cô, lí nhí hùa theo: “Phải, phải đó! Tôi cũng chỉ lỡ miệng nhắc đến cậu con trai của sếp thôi, không ngờ bố lại để tâm thật!”
Nguyễn Kháng Nhật kinh ngạc, Nguyễn Kháng Nhật phẫn nộ, cuối cùng ông ta lại tối sầm mắt mũi rồi ngất xỉu, bị đám con cái bảy tay tám chân khiêng vào nhà.
Người ta đi rồi, bà nội Vương thở dài, quay lại vén mấy sợi tóc mai ra sau tai cho Nguyễn Thư Hiện, giọng nói già nua đầy thương xót: “Đi đi con, xuống nông thôn cũng tốt, rời xa cái nơi bẩn thỉu đó.”
Những người có mặt ở đây đều là ai chứ? Sóng to gió lớn nào mà họ chưa từng trải qua? Chỉ cần nhìn qua là biết mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài. Nếu làm ầm lên, bên trên còn có nhà họ Lục đè xuống. Thủ trưởng Lữ dùng ánh mắt hỏi ý, Nguyễn Thư Hiện lắc đầu.
Sao cô có thể để bậc trưởng bối thật lòng yêu thương mình vì mình mà đối đầu với nhà họ Lục được chứ?
Hai ông cháu trao đổi ánh mắt, Thủ trưởng Lữ cố ý làm ra vẻ giận dữ: “Thật là vô lý! Thư Hiện, ông giúp cháu báo công an.”
Người nhà họ Nguyễn đang nấp sau cửa nghe trộm đều run bắn lên. Lão già khốn nạn không giả vờ được nữa, mở bừng mắt, kéo cửa ra, thở hồng hộc, cố gắng gọi bằng giọng nói hiền từ nhất: “Thư Hiện, ông biết là đã hiểu lầm cháu rồi. Có chuyện gì chúng ta không thể đóng cửa lại, người một nhà từ từ nói chuyện hay sao? Cứ phải để người ngoài chê cười à? Mau về nhà đi cháu!”
Đám ông bà cụ đều lộ vẻ khinh bỉ: “Thợ nặn tượng không kính Bồ Tát đất” (ý nói người trong ngành hiểu rõ mánh khóe của nhau), ai mà chẳng biết ai là người thế nào? Nhà họ Nguyễn chẳng có lấy một ai tốt đẹp. Nguyễn Thư Hiện quay đầu lại, trấn an mọi người bằng ánh mắt rồi từ từ bước vào nhà.
“Cháu cảm ơn các ông các bà. Có mọi người ở đây trấn giữ, cháu tin là ông nội cháu có thể tạm thời lấy lại lý trí, nói chuyện đàng hoàng. Mọi người về đi ạ, yên tâm!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)