Bố cô xông lên đạp cho mẹ cô một cái, Đan Tĩnh ngã sõng soài ra đất. Lục Nghị chống đỡ đôi chân bủn rủn, lẳng lặng chắn trước mặt mẹ cô. Ông cụ nhắm mắt lại, lòng như tro tàn.
Cuối cùng ông cụ cũng lên tiếng, ánh mắt nhìn Nguyễn Thư Hiện không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sát khí và sự lạnh lẽo: “Mày muốn thế nào?”
“Tôi muốn thế nào à?” Nguyễn Thư Hiện vừa tát cho Nguyễn Bảo Châu thêm một cái nữa thì bật cười: “Cái nhà này nát rồi, nát đến tận gốc rễ. Cô cả vẫn còn tơ vương không dứt với người bạn thanh mai trúc mã đã bị ông chia rẽ.
Nếu Bác rể cả rảnh thì tốt nhất nên đi xét nghiệm nhóm máu của con bé Điền Điềm đi. Còn cô út, bà ta thì không cần tôi nói ông nội cũng biết, là cái thứ hàng rẻ tiền nổi tiếng ở bên Ủy ban Cải cách.
Còn Nguyễn Kháng Nhật ông chính là chiếc giày rách lớn nhất và thối nhất trong cái nhà này. Không thích bà nội là một tiểu thư khuê các, lại chạy ra chiến trường rồi không mai không mối mà thông dâm với con mụ y tá nhỏ vừa nhiệt tình vừa phóng đãng. Trên bất hiếu với cha mẹ, dưới không nuôi dưỡng vợ con. Nuôi ra cả một nhà toàn lũ cá thối tôm rữa bẩn thỉu hôi thối. Bà nội bị “hạ phóng” (chuyển đi lao động cải tạo), chính là do ông, Nguyễn Kháng Nhật, tôi nói đúng không? Ông thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.”
Kiếp trước cô không hiểu, cùng là con cháu trong nhà, tại sao đãi ngộ của mình và Nguyễn Bảo Châu lại khác biệt một trời một vực như vậy?
Kiếp này cô đã tìm ra mấu chốt, ông nội chán ghét, cả nhà không ưa, tất cả đều đến từ khuôn mặt này của cô, một khuôn mặt giống bà nội như tạc.
Vào cái thời đại chiến tranh loạn lạc đó, Nguyễn Kháng Nhật vô cùng không thích bà nội, người từ nhỏ đã tiếp thu giáo dục truyền thống “cửa chính không ra, cửa sau không tới” (ý chỉ tiểu thư khuê các), luôn đoan trang đúng mực.
Cuối cùng, khi cuộc vận động đó bắt đầu, lão già khốn nạn này đã chớp lấy cơ hội và tố cáo bà nội!
Và Nguyễn Thư Hiện không chỉ có ngoại hình rất giống, mà còn từng được bà nội nuôi nấng vài năm, đương nhiên đã trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của cả cái nhà này.
Những ông bác, bà thím luôn phải nhìn sắc mặt lão già khốn nạn này để sống, là những người biết rõ nhất nên đạp ai và nịnh ai. Nhìn thấy cô mọi việc đều không thuận lợi, bị chèn ép, bị ghét bỏ, có lẽ chính là thú vui lớn nhất của lão già khốn nạn đó.
Khi Nguyễn Thư Hiện vừa dứt lời, Nguyễn Kháng Nhật ôm lấy ngực rồi ngã thẳng đơ ra đất. Trên mặt đám người kia có kinh ngạc, có bối rối, có phẫn nộ nhưng cuối cùng tất cả đều biến thành một sự ngầm hiểu ý nhau, lại ra vẻ như không có chuyện gì mà xúm vào vuốt ngực cho ông cụ.
Lão già khốn nạn vừa hoàn hồn lại được một chút liền run rẩy giơ tay chỉ vào Nguyễn Thư Hiện: “Thằng hai, bắt nó lại cho tao! Đánh! Sống chết không cần biết.”
Không được! Nhất định không thể để chuyện hôm nay bị đồn ra ngoài.
“Bắt nó lại nhốt cho tao! Con út liên hệ với Chủ nhiệm Chu đi cũng không cần xuống nông thôn nữa. Đăng ký kết hôn! Nội trong hai ngày này bắt nó đi đăng ký kết hôn với nhà họ Chu.”
Nguyễn Thư Hiện im lặng một lúc, trong lòng “chậc” một tiếng, cô bước tới, cúi xuống nhặt cây gậy ba toong lên, vừa cầm vừa thong thả nói: “Đăng ký với nhà họ Chu? Ông già đúng là không sợ lúc cấp trên thanh trừng, cả nhà họ Nguyễn này bị liên lụy theo luôn nhỉ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
