Thấy dáng vẻ “vừa muốn vứt đi nhưng lại tiếc, mà nắm trong tay thì lại ghê tởm” của ả, Nguyễn Thư Hiện “chậc” một tiếng rồi phủ nhận:
“Làm gì có chuyện đó. Ngọc bội của nhà tử tế ai lại đi vứt vào thùng nước tiểu? Em họ à, sao em lại có cái suy nghĩ biến thái như vậy?
Mặt dây chuyền này ngày nào chị cũng đeo, em ngửi thử xem có phải là mùi của cái hộp gỗ này không?
Chị nghe nói gỗ hồ đào có mùi hơi chua chua, biết đâu là bị ám mùi từ hộp thì sao?”
Nguyễn Bảo Châu tức chết đi được, mày mới biến thái, cả nhà mày đều biến thái!
Tưởng lừa được con ngốc à? Ả xông thẳng vào nhà bếp, đặt mặt dây chuyền vào bồn nước cọ đi rửa lại, mãi cho đến khi cái mùi xộc lên mũi kia tan đi.
Nguyễn Thư Hiện cũng chẳng lo lắng, trong không gian của cô vẫn còn nửa lọ kia mà!
Nguyễn Bảo Châu với khuôn mặt tiều tụy, trắng bệch từ nhà bếp bước ra, vừa hay gặp Lục Nghị gõ cửa đi vào.
Nguyễn Bảo Châu nhìn thấy vị hôn phu của mình nhưng chẳng có lấy một tia vui mừng, vẻ mặt tức giận và xấu hổ cũng nhạt đi vài phần: “Sao anh lại đến đây?”
“Hôm nay không phải là sinh nhật ông nội sao, anh nhờ người kiếm được ít đồ tốt mang đến mừng thọ ông Nguyễn đó.”
“Tiểu Lục đến đấy à? Mau vào đây ngồi. Sao đến mà không báo trước một tiếng, hôm nay ông cháu mình phải làm một bữa ra trò mới được.”
Lục Nghị là cháu trai của vị lãnh đạo cũ cũng là người chồng tương lai trẻ tuổi tài cao mà ông cụ đã định sẵn cho Bảo Châu. Ông cụ xua đi vẻ mệt mỏi trên mặt, cố gắng nặn ra một nụ cười để đón khách.
“Cũng chỉ có cháu là còn nhớ đến sinh nhật của ông già này.”
Lục Nghị cười rạng rỡ, ngũ quan đẹp trai góc cạnh rõ ràng: “Ông nói gì vậy ạ, chỉ cần ông lên tiếng, không biết bao nhiêu người tranh nhau đến chúc mừng ông ấy chứ!”
Nguyễn Thư Hiện lạnh lùng nhìn Lục Nghị tự tay đưa con cá lớn xách trong túi lưới cho bà ta, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Nhìn lại Nguyễn Bảo Châu đang đứng phía sau với ánh mắt đầy mỉa mai và chế nhạo, cô càng tin thêm ba phần vào lời của con gà mái già trong nhà.
“Ôi chao! Giỏi quá giỏi quá, lại là cá cháy đứng đầu “Trường Giang tam tiên”, đã bao nhiêu năm rồi tôi chưa được ăn đó nha!” Bà ta vui mừng đứng dậy nhận lấy, nhanh chóng đi về phía nhà bếp.
Lục Nghị cũng đi sát theo sau: “Để cháu vào phụ dì một tay. Con cá này vận chuyển đông lạnh từ miền Nam ra, lúc lấy hàng bị chậm trễ một chút nên cháu mới đến muộn.”
Ông nội đứng dậy ngăn cản: “Tiểu Lục, cháu là khách, chuyện bếp núc cứ giao cho dì Đan của cháu là được rồi.”
“Kệ anh ta, cứ để anh ta đi.” Nguyễn Bảo Châu khoanh tay, nói mát một câu: “Sau này biết đâu lại chẳng là người một nhà.”
Thật sự tưởng ả không nhìn ra chắc? Lục Nghị lần nào cũng mượn danh nghĩa tặng quà cho ả nhưng món quà tâm huyết nhất thì vĩnh viễn là chuẩn bị cho bà thím hai.
Vị hôn phu của mình lại nảy sinh tình ý khác thường với một người phụ nữ đáng tuổi mẹ, điều này thật sự khiến ả buồn nôn!
Bà thím hai cũng đúng là đồ hồ ly tinh, từng này tuổi rồi mà da dẻ bảo dưỡng còn tốt hơn cả thiếu nữ, cái miệng vừa mở ra là giọng điệu “ư ư a a” mang theo cái vẻ lẳng lơ mời gọi.
Mãi cho đến khi đĩa cá cháy hấp thơm ngon được bưng lên bàn, cái miệng của bà ta hoàn toàn không hề dừng lại. Bà ta gỡ từng cái xương cá li ti, gắp thịt cá bỏ vào bát của Lục Nghị.
“Ăn nhiều vào nhé. Nếu dì mà có được người nhà ngoan ngoãn như A Nghị thì tốt biết mấy, tiếc là dì lại sinh ra một bà cô tổ sống.
Suốt ngày đánh cha mắng mẹ, đáng lẽ ra phải đâm đầu vào miếng đậu hũ chết quách đi cho rồi.”
“Thích thì nhét nó vào bụng mẹ đi rồi đẻ nó ra chẳng phải là của mẹ rồi sao.” Nguyễn Thư Hiện đâu có chiều bà ta.
Lục Nghị cười lạnh: “Cãi lại mẹ ruột, Nguyễn Thư Hiện, cô đúng là càng lớn càng khiến tôi mở mang tầm mắt đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)