Cục tức nghẹn trong lồng ngực vẫn chưa tan đi được, ông ta liếc nhìn cái đồng hồ rồi lại liếc nhìn Nguyễn Thư Hiện rồi lại liếc cái đồng hồ, suýt nữa thì tự mình tức đến ngất xỉu.
Trông ông ta càng thêm già nua và u ám: “Vào bàn ăn cơm đi.”
Nghe người đứng đầu gia đình đã lên tiếng, cả nhà liền ào ào kéo vào bàn ăn.
Cô cả ngồi bên cạnh ông nội, khi biết tin Thư Hiện phải đi xuống nông thôn thay Bảo Châu, trong lòng mụ ta vốn đã không thuận khí, lại còn hay gây rối, lúc này liền lên mặt bề trên mà dạy dỗ:
“Thư Hiện à! Chuyện này là bác phải nói cháu rồi, chẳng qua chỉ là đi thay chị em trong nhà xuống nông thôn thôi, mà cháu cứ đùn đẩy, từ chối rồi còn quậy phá, thật là quá không hiểu chuyện!”
Người chồng ăn mặc thư sinh nhã nhặn của cô cả ngồi bên cạnh, ông ta nở một nụ cười ngượng nghịu với Nguyễn Thư Hiện, tay kéo nhẹ vạt áo của cô cả ở dưới gầm bàn, ra hiệu mụ ta nói ít vài câu.
Cô cả nhíu mày, còn định huấn thị tiếp nhưng tiếng của cô út đã át đi: “Bố, Thư Hiện tuổi cũng không còn nhỏ nữa, bố để nó xuống nông thôn, thế chuyện cưới hỏi thì làm thế nào ạ?”
Ông cụ là người hiểu rõ tâm tư của cô con gái út nhất, ông ta ủ rũ cụp mặt xuống rồi lại ngước mí mắt lên: “Sao? Con có đối tượng nào thích hợp à?”
Cô út cười một tiếng, trưng ra vẻ mặt y như người bán cải thảo ngoài chợ quốc doanh.
“Còn ai nữa, là con trai của lãnh đạo con chứ ai. Cậu ấy học cùng trường với Thư Hiện nhà mình, thích con bé từ hồi còn đi học cơ. Đây chẳng phải là lãnh đạo tìm con, muốn tác hợp cho hai đứa xem mắt nhau sao.”
Bà ta quay sang Nguyễn Thư Hiện: “Cậu con trai đó tên là Chu Vĩ Mậu, học cùng trường cả đấy, hai đứa gặp nhau rồi đúng không?”
“Vâng!” Nguyễn Thư Hiện gật đầu: “Từng đánh nhau rồi ạ.”
Ánh mắt ông cụ khẽ lay động. Con gái út đang làm việc ở Hội Cách Vĩ (tên một tổ chức, viết lái của Hội Cách mạng), cậu thanh niên đúng tuổi mà nó nhắc đến hẳn là con trai của Chủ nhiệm Chu. Mặc dù cái Hội Cách Vĩ đầy quyền thế kia đang ngày càng tàn lụi nhưng của cải tốt trong tay họ vẫn còn không ít.
Vốn ông ta càng muốn gả cháu gái vào nhà con cháu của lãnh đạo cấp cao, chỉ có điều cái món hàng này lại không có lấy một chút lễ nghi gia giáo của con nhà gia thế.
Nếu có thể gả vào nhà Chủ nhiệm của Hội Cách Vĩ, kể ra cũng xứng đôi. Cứ cho tìm hiểu trước đã, đợi cô xuống nông thôn rèn giũa một hai năm rồi về thành phố cưới là vừa đẹp.
Thế là ông ta quyết định: “Vậy thì nhân lúc gần đây đang rảnh rỗi, cứ sắp xếp xem mắt đi. Nếu hợp thì đính hôn trước đi, đừng có đợi lúc từ dưới quê về già nua xấu xí, đến cả mấy cậu lính quèn bình thường cũng chẳng thèm ngó.”
Nguyễn Thư Hiện đang cầm đũa gắp một miếng bong bóng cá, nghe vậy liền đưa tay lên bên tai: “Dạ, cái gì cơ ạ, ông nội? Ông từng này tuổi rồi mà còn muốn đi xem mắt ạ? Cưới nữa là thành bà nội thứ ba rồi đấy, có hợp lý không ông?”
“Đồ hỗn xược!” Ông cụ tức giận ném thẳng đôi đũa, liên tục đưa mắt ra hiệu cho con trai, bảo nó quản lại con gái mình đi nhưng đều bị cái thằng khốn đó lờ đi hết.
Không khí trên bàn ăn trở nên kỳ lạ đến tột độ.
Bố cô thì xị cái mặt như đưa đám, cắm đầu cắm cổ và cơm. Bà thím út bị nghi ngờ là đã mất “trinh tiết”, ngồi cách xa chú út ít nhất là một sải tay, rõ ràng là đã nảy sinh ngăn cách.
Một lão già thì tức đến mức “oa oa” kêu gào.
Nguyễn Thư Hiện “chậc” một tiếng, cô cúi xuống nhặt đôi đũa lên, kéo tay ông nội lại, giữa lúc ông ta đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cô gõ mạnh lên tay ông 6 cái bằng đũa, cuối cùng còn “nhổ” một bãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


