Nguyễn Thư Hiện đặt túi táo mình mang đến lên bàn, đưa mắt quan sát căn phòng. Căn nhà không lớn, khoảng chừng bốn mươi mét vuông, vì từng bị cháy nên tường đã được sơn phết lại.
Vài món đồ nội thất bằng gỗ, có cũ có mới, trên cái tủ năm ngăn đặt nghiêng một chiếc TV đen trắng 9 inch, bên cạnh là tờ lịch ghi rõ ràng: Ngày 3 tháng 4 năm 1974.
Hai ông bà sửng sốt, vội vàng hỏi cô đã xảy ra chuyện gì.
Cô bèn kể lại toàn bộ sự việc ông nội ép buộc, bố mẹ đăng ký cho cô đi xuống nông thôn thay em họ mà không hề giấu giếm.
Cả nhà bọn họ đã không cần thể diện, cô cũng chẳng việc gì phải giữ mặt mũi cho họ.
Hiệu trưởng Nhậm nổi giận đùng đùng, vớ lấy áo khoác định đi ra ngoài. Vợ ông vội cản lại: “Con bé còn ở đây này, ông vội vội vàng vàng đi đâu thế?”
Nghe nói ông muốn đích thân đi tìm người nhà cô để đòi lại công bằng, vợ ông không cản nữa nhưng Nguyễn Thư Hiện lại quay sang ngăn ông lại.
Cô nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình: “Ở lại trong nhà, sớm muộn gì cũng bị đem đi liên hôn. Em thấy xuống nông thôn cũng tốt.”
Hai ông bà nghe vậy thì xót xa nhưng vẫn tôn trọng quyết định của cô. Hiệu trưởng Nhậm suy nghĩ một lát rồi nói: “Về lý thuyết thì suất này không thể chuyển nhượng. Nhưng nếu các em đã tự thỏa thuận riêng với nhau, bên thầy chỉ cần đổi một cái tên khác để đề cử lên thì cũng dễ xử lý, miễn là người đó không có vấn đề gì về lý lịch chính trị.”
Thầy hiệu trưởng bảo cô chờ một lát, vừa hay cháu gái của một người bạn cũ cũng đang đối mặt với việc phải xuống nông thôn, đang chạy vạy khắp nơi để mua một suất đi làm. Đổi thành đi học đại học thì cũng như nhau cả.
Khoảng nửa giờ sau, đúng lúc Nguyễn Thư Hiện đang giúp sư mẫu dọn món ăn cuối cùng lên bàn cơm, thầy hiệu trưởng đã dẫn một người phụ nữ ăn mặc giản dị quay về.
Sau khi hỏi rõ cô thật sự muốn chuyển nhượng suất học, người phụ nữ nọ vui mừng khôn xiết.
“Thế này nhé cháu gái, dì cũng không để cháu thiệt thòi. Giá thị trường một suất công nhân dệt may là 700 đồng, dì gửi cháu 800 đồng, kèm thêm một ít tem phiếu nữa, cháu thấy có được không?”
Mua việc làm là sau khi đi làm sẽ có lương ngay, hai ba năm là thu hồi vốn. Còn học đại học xong mới được phân công công tác, tốt xấu thế nào còn tùy vào năng lực cá nhân. Mức giá này đã là rất công bằng.
Cô liếc nhìn thầy hiệu trưởng, thấy ông khẽ gật đầu, Nguyễn Thư Hiện liền đồng ý.
Tiền trao cháo múc, chỉ cần thầy hiệu trưởng đổi tên cô thành tên người kia trong danh sách đề cử gửi lên là xong, các thủ tục sau đó cô không cần phải bận tâm nữa.
Ăn cơm xong ở nhà thầy hiệu trưởng, Nguyễn Thư Hiện lại được hai ông bà dặn đi dặn lại đủ điều, bịn rịn tiễn cô ra về.
“Thầy ơi, cô ơi, hai người vào nhà đi ạ! Em đến nơi sẽ viết thư báo bình an cho thầy cô.”
Rời khỏi khu tập thể giáo viên, Nguyễn Thư Hiện đạp xe đến thẳng Ban Thanh niên trí thức, cô nhe hàm răng trắng bóng với người phụ nữ đang ngồi sau bàn làm việc.
“Chào đồng chí, tôi tên là Nguyễn Bảo Châu, tôi chuẩn bị đến vùng Đại Tây Bắc để xuống nông thôn xây dựng quê hương.”
Nữ cán bộ nhìn cô như thể nhìn một kẻ thần kinh. Phong trào xuống nông thôn bây giờ đã không còn sôi nổi như mấy năm trước, đám trẻ đó có đứa nào bị đưa về quê mà không khóc cha mắng mẹ?
Những trường hợp trốn tránh, cần tổ công tác phải đến gõ cửa từng nhà để vận động thì bà gặp nhiều rồi, chứ cái loại tự mình đăng ký, mà vừa mở miệng đã đòi đi Đại Tây Bắc thì đúng là hiếm có thật.
Thấy lạ thì lạ vậy nhưng người phụ nữ lập tức nở một nụ cười nhiệt tình, lấy biểu mẫu ra đối chiếu với thông tin hộ khẩu để điền vào, chỉ sợ chậm một giây là cô gái này đổi ý chạy mất!
“Ủa? Chị họ của cô đã đăng ký đi tỉnh Hắc rồi mà, hai chị em sao không đi cùng một nơi? Còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)