Trước khi rời đi, cô suy nghĩ một lát, liền lau sạch dấu vân tay của mình rồi ấn dấu tay của bố cô lên đó, sau đó nhét chiếc hộp bánh quy mà lão già đáng ghét kia dùng để giấu tiền vào khe tủ quần áo.
Cô lại sang phòng của chú út. Vẫn như cũ, cô lục soát một lượt trước, tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm có bốn nghìn đồng và một hộp trang điểm của thím út.
Niềm vui bất ngờ ập đến khi cô mò được cả một vốc đá quý đủ màu sắc sặc sỡ từ một ngăn bí mật ở dưới đáy tủ.
Ánh mắt cô lướt qua từng tấc một. Cô hiểu vợ chồng chú út, tài sản của họ không thể chỉ có bấy nhiêu. Hệ thống chủ động lên tiếng: [Ký chủ, thử tháo bốn chân giường ra xem.]
Nguyễn Thư Hiện làm theo, lôi cả chú thím đang ngủ say như chết ra ngoài phòng. Còn về phần thím út đang mặc bộ đồ mát mẻ để lộ cả “nửa cái bánh bao” ra ngoài... Cô suýt nữa đã xông lên bồi thêm cho một đạp.
Vơ vét tiền bạc mới là quan trọng nhất. Cô quay vào phòng và bắt đầu nhẹ tay tháo dỡ các chân giường. Thành quả thu được không hề nhỏ, cô tìm thấy thêm tổng cộng 32 thỏi vàng.
Cô vui vẻ đẩy cửa phòng em họ. Nguyễn Bảo Châu với bên vai đang quấn băng gạc, ngủ cực kỳ không yên ổn. Nguyễn Thư Hiện giơ bình xịt lên, nhắm thẳng mặt ả mà “xì xì”.
Mãi cho đến khi một dòng chất lỏng đáng ngờ chảy ra từ khóe miệng ả, Nguyễn Thư Hiện mới lùi lại. Eo ôi! Ghê quá!
Cô quay người, bắt đầu vơ vét sạch sẽ trong phòng.
Ba trăm đồng tiền mặt, hai con ngựa ngọc nhỏ đặt trong hộp gấm, một đôi vòng tay ngọc bích có chất lượng cực tốt và một bộ trang sức đầu làm bằng vàng kéo sợi tinh xảo.
Bao gồm cả bộ trang sức trâm cài đầy đủ, trâm cài trán, trâm cài hoa, trâm cài đỉnh đầu và cả hoa tai.
Nguyễn Thư Hiện có chút thất thần trong giây lát, cô lại có thêm một tầng lĩnh hội sâu sắc hơn về cụm từ “đồng nhân bất đồng mệnh” (cùng là người mà số phận khác nhau).
Với vô vàn cảm xúc, cô vung tay một cái, thu hết tất cả vào không gian.
Cuối cùng cô đi xuống nhà bếp. Gạo, mỳ, lương thực, dầu ăn bên trong, cùng với cá to thịt béo để chuẩn bị cho lễ mừng thọ lão già đáng ghét vào ngày mai, tất cả đều bị cô lấy đi sạch sẽ.
Với tâm trạng vô cùng thỏa mãn, Nguyễn Thư Hiện vừa định quay về phòng để “mở hộp quà” lớn nhất của ông nội thì lại cảm thấy có gì đó không ổn...
Cô quay trở lại tầng hai, rút một viên gạch đang dùng để kê chân bàn rồi quẹt mạnh lên mu bàn tay của ông bố ruột, giống như đang lau một cây cải thảo. Ngay lập tức, một vết xước rớm máu hiện ra.
Nguyễn Thư Hiện ngồi bên mép chiếc giường ván gỗ của mình, khẽ động ý niệm, một chiếc rương gỗ lớn bằng vòng tay trẻ con ôm liền xuất hiện.
“Giết người phóng hỏa đeo đai vàng” (ý nói làm việc ác thì giàu), những thứ mà “llão già đáng ghét cất giấu mới chính là bảo bối quý giá nhất của cái nhà này.
Rương gỗ được mở ra, ánh đèn pin chiếu vào, từng xấp tem phiếu được buộc bằng dây chun và phân loại cẩn thận hiện ra trước mắt.
Phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu thuốc lá rượu, phiếu thịt, phiếu than, tem công nghiệp, trong đó thậm chí còn có cả phiếu mua các món đồ lớn như xe đạp, máy may, đồng hồ. Đáng giá nhất chính là một xấp phiếu ngoại hối.
Nếu vẫn là cô của kiếp trước, có lẽ cô đã vứt chúng đi như đồ đồng nát rồi.
Nhưng đối với cô, người đã từng xem các chương trình giám định bảo vật thì khi nhìn thấy ba thanh kiếm đồng và nửa rương tiền cổ các loại này, cô cảm thấy chúng còn “sáng sủa” hơn ông bố ruột của mình gấp nhiều lần!
Cô cẩn thận cất chúng vào không gian, đợi đến khi xuống nông thôn rồi sẽ từ từ ngắm nghía sau!
Món hàng áp chót là một rương nén vàng và một rương nén bạc.
Có gì đó không đúng! Nguyễn Thư Hiện cất hết mọi thứ đi rồi nằm trên giường ván suy nghĩ sâu xa. Trong số bảo vật của ông cụ Nguyễn không hề có vàng thỏi, điều này rất không bình thường!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
