Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng sinh niên đại 80 làm quân tẩu Chương 29 : Chủ Nợ Đến Tận Cửa 1

Cài Đặt

Chương 29 : Chủ Nợ Đến Tận Cửa 1

Lý Nhị Cẩu và Từ Hiểu Yến trao đổi xong cách liên lạc, rồi mới huýt sáo vui vẻ rời đi.

Nghĩ đến việc lại dây dưa với Lý Nhị Cẩu, trong lòng Từ Hiểu Yến luôn có chút bất an.

Một năm trước, khi còn đi học, cô là người chạy việc cho Hà Vi. Bố của Hà Vi mở một xưởng ở huyện, gia cảnh khá giả, lại xinh đẹp.

Một hôm tan học, Lý Nhị Cẩu chặn cô lại, nhờ cô dẫn Hà Vi đến một chỗ mà hắn chỉ định. Ban đầu cô không đồng ý, nhưng Lý Nhị Cẩu đưa cho cô 10 tệ.

Đối với một người chưa từng có tiền tiêu vặt như cô thì 10 tệ có sức hấp dẫn lớn thế nào, chỉ mình cô biết. Quần áo cô mặc đều là đồ cũ mẹ mặc rồi sửa lại bằng máy may trong nhà cho cô dùng.

Cô tự an ủi rằng chỉ dẫn Hà Vi đến một nơi thôi, không phải việc gì to tát. Còn Lý Nhị Cẩu muốn làm gì Hà Vi thì chẳng liên quan gì đến cô.

Hằng ngày bị Hà Vi sai vặt như người hầu, trong lòng cô đã sớm oán hận Hà Vi.

Không ngờ, ngày hôm sau sau khi nhận tiền còn chưa kịp làm gì thì em trai cô bị gãy chân khi chơi ở sân, mẹ cô liền bắt cô nghỉ học ở nhà trông em.

Tưởng rằng Lý Nhị Cẩu không tìm thấy cô thì sẽ quên chuyện đó, ban đầu vài ngày cô còn lo lắng, nhưng lâu dần cũng yên tâm, 10 tệ cũng tiêu hết từ lâu rồi.

Bị Lý Nhị Cẩu nhắm đến thì chỉ có thể nói là Ngũ Nguyệt xui xẻo, chẳng thể trách cô được.

Vừa đến cửa nhà, Ngũ Nguyệt đã nghe thấy giọng mẹ mình vang lên từ trong nhà.

“Đây là Ngũ Nguyệt đấy.” Trương Xuân Lan cười giới thiệu: “Ngũ Nguyệt, đây là Dì Ngô của con.”

“Cháu chào Dì Ngô ạ.” Ngũ Nguyệt lễ phép chào hỏi.

Ngô Xuân Hoa ánh mắt sáng rực đánh giá Ngũ Nguyệt một lượt, đôi mắt vốn đã nhỏ giờ cười tít lại như một đường kẻ: “Xuân Lan, chị đúng là có phúc, con gái chị xinh quá đi mất.”

Con gái người khác đẹp, bà vui thế làm gì? Ngũ Nguyệt thầm nghi ngờ trong lòng.

Nghe Ngô Xuân Hoa khen con gái như vậy, Trương Xuân Lan cũng cười tít mắt: “Xinh gì đâu! Nhìn gầy thế kia, ở quê thì chẳng làm nổi việc đồng áng đâu.”

“Chị đừng có nói thế, con gái chị mà ở làng em thì chẳng có mấy đứa sánh bằng đâu. Ai mà cưới được cô con dâu xinh thế này thì chắc phải nâng như nâng trứng, ai nỡ để đi làm ruộng chứ!” Không biết có phải vì hai cái răng cửa của Ngô Xuân Hoa hơi vểnh không, mà mỗi lần nói chuyện hăng lên là nước bọt bắn tung tóe.

Ngũ Nguyệt thấy mẹ mình bị Ngô Xuân Hoa phun nước bọt đầy mặt, lại không tiện tránh, cũng không tiện lấy tay lau, chỉ thấy buồn nôn.

Cô vội chạy đến kéo Ngô Xuân Hoa sang ngồi vào ghế: “Dì Ngô, dì ngồi xuống trò chuyện với mẹ cháu, cháu đi rót nước cho dì uống.”

Ngô Xuân Hoa nhận lấy cốc nước nóng từ tay Ngũ Nguyệt, quay sang nói với Trương Xuân Lan: “Chị xem con bé hiểu chuyện chưa kìa.” Nói xong còn đưa mắt đầy hàm ý nhìn Ngũ Nguyệt một lần nữa.

“Trẻ con không chịu được khen đâu, em đừng khen quá lời.” Tuy miệng nói thế nhưng trong lòng Trương Xuân Lan vẫn rất vui vì con gái ngoan ngoãn.

“Không còn nhỏ nữa, bằng tuổi nó ngày trước em đã gả cho ông Vương nhà em rồi.” Mỗi khi nói chuyện với Trương Xuân Lan, ánh mắt Ngô Xuân Hoa lại liên tục liếc nhìn Ngũ Nguyệt.

Ngũ Nguyệt bị bà ta nhìn đến mức cả người không thoải mái: “Mẹ, con vào phòng học bài đây.”

“Ừ, vào đi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc