Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng sinh niên đại 80 làm quân tẩu Chương 21 : Không Sợ Có Người Nhìn Thấy Nói Cô Ức Hiếp Người Ngốc À?

Cài Đặt

Chương 21 : Không Sợ Có Người Nhìn Thấy Nói Cô Ức Hiếp Người Ngốc À?

Từ đầu Từ Hiểu Yến chỉ định đi mua muối, nhưng từ xa đã thấy Ngũ Nguyệt cùng một người đàn ông mặc quân phục, trông rất điển trai, đang đi về phía này.

Cô phải nắm lấy bất cứ cơ hội nào có thể giúp mình “hóa phượng hoàng”, bay lên cành cao. Cô cố ý giả vờ như đến tìm Ngũ Nguyệt, vốn định mượn cớ làm quen người kia, nhưng không ngờ anh ta lại rời đi ngay như vậy.

Từ Hiểu Yến không cam tâm, muốn dò hỏi thêm về người đàn ông đó, nên dù thái độ của Ngũ Nguyệt chẳng tốt đẹp gì, cô ta vẫn làm như không có chuyện gì.

“Người đó nhìn thôi đã biết không phải hạng tầm thường, Ngũ Nguyệt, cậu quen anh ta thế nào vậy?”

“Tôi quen ai, chẳng lẽ phải báo cáo hết với cậu sao?”

Lời của Ngũ Nguyệt khiến sắc mặt Từ Hiểu Yến trông khó coi, nhưng nghĩ đến mục đích của mình còn chưa đạt được, cô ta lập tức chuyển sang vẻ mặt buồn bã:

“Ngũ Nguyệt, sao cậu lại nói thế, chúng ta chẳng phải là bạn tốt sao?”

“Trước kia không phải, bây giờ cũng không phải, sau này càng không.” Ngũ Nguyệt lạnh lùng nói xong thì quay người định rời đi.

Thấy Ngũ Nguyệt định đi, Từ Hiểu Yến cuống quá liền kéo tay cô lại:

“Ngũ Nguyệt, có phải tớ làm gì sai không? Sao cậu bỗng nhiên lại đối xử với tớ như vậy? Trước kia lúc cậu còn khờ khạo, chẳng ai muốn chơi với cậu, chỉ có tớ là vẫn ở bên cậu, bây giờ cậu không ngốc nữa rồi, sao lại trở mặt làm ngơ như thế?”

Ngũ Nguyệt không quen bị người khác túm như vậy, liền hất tay, nhưng không thoát khỏi tay Từ Hiểu Yến.

Cô lạnh lùng liếc Từ Hiểu Yến một cái:

“Trước kia cậu chơi với tôi vì mục đích gì, tôi tin không cần tôi nhắc, trong lòng cậu cũng rõ. Tốt nhất cậu nên nhận ra rằng tôi bây giờ không còn là tôi trước kia nữa, nên mấy trò đóng vai nạn nhân thế này với tôi là vô dụng.”

Ánh mắt sắc bén của Ngũ Nguyệt khiến tay Từ Hiểu Yến run lên, suýt chút nữa buông tay, nhưng ngay sau đó lại nghĩ mình vẫn chưa hỏi được thân phận người kia, nên càng siết chặt tay hơn.

Cô ta làm bộ như mình bị oan uổng:

“Ngũ Nguyệt, cậu đang nói gì vậy? Tớ có thể có mục đích gì với cậu chứ? Tớ chỉ là muốn hỏi xem người đó là ai thôi mà. Nếu cậu thật sự không muốn nói thì thôi, sao lại vu oan cho tớ như thế?”

Nói thì nói vậy, nhưng tay cô ta vẫn không có ý định buông ra.

“Anh ta là hồng tam đại (con cháu cán bộ cấp cao ba đời), lại còn là một đoàn trưởng, thân phận còn cao hơn cả Chu Kiến Vĩ, chắc là kiểu người nhiều cô gái muốn lấy. Cậu muốn hỏi về anh ta cũng không có gì lạ, nhưng cậu túm tôi thế này cũng vô ích, tôi chẳng thân với anh ta.” Ngũ Nguyệt nói thẳng như trút đậu.

Bị vạch trần tâm tư, mặt Từ Hiểu Yến đỏ bừng như bị lửa đốt, lúc này dù trên mặt Ngũ Nguyệt có biểu cảm gì, cô ta cũng thấy như bị chế giễu.

Một con ngốc như cô ta, lấy tư cách gì để cười nhạo mình?

Mặt Từ Hiểu Yến từ đỏ chuyển sang tím tái:

“Cậu lấy tư cách gì để chế giễu tôi?”

“Chỉ những người tự ti mới cảm thấy lời người khác nói là chế giễu.” Ngũ Nguyệt động động cánh tay:

“Cậu muốn biết thì giờ biết rồi, còn nắm tay tôi không buông, không sợ người ta thấy lại bảo cậu bắt nạt người ngốc à?”

Gần đây cô nghe từ miệng mẹ mình rằng Từ Hiểu Yến là “đứa trẻ nhà bên” nổi tiếng chăm chỉ, hiểu chuyện trong khu này.

Từ Hiểu Yến nghe vậy liền buông tay ra, hoảng hốt nhìn quanh một vòng, cánh tay Ngũ Nguyệt vừa được giải phóng, không thèm liếc cô ta một cái, lập tức quay đầu rời đi.

Nhìn bóng lưng của Ngũ Nguyệt, trong lòng Từ Hiểu Yến dâng lên một sự nghi hoặc — cô cảm thấy Ngũ Nguyệt hôm nay dường như khác với trước kia, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là khác ở chỗ nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc