Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng sinh niên đại 80 làm quân tẩu Chương 19 : Ai Nói Với Cô Là Có Xe?

Cài Đặt

Chương 19 : Ai Nói Với Cô Là Có Xe?

Đi ra khỏi nhà họ Chu hơn mười mét rồi mà Cố Thành vẫn tiếp tục đi về phía trước, hoàn toàn không có ý định dừng lại. Ngũ Nguyệt không nhịn được bắt đầu quan sát xung quanh, sau khi nhìn một vòng mà vẫn không thấy thứ mình đang tìm, cô vô thức dừng lại.

Phát hiện người phía sau đã dừng chân, Cố Thành quay đầu lại nhìn Ngũ Nguyệt.

Chưa đợi anh mở miệng, Ngũ Nguyệt đã hỏi thẳng:

“Xe đâu?”

Chẳng phải nói sẽ đưa cô về sao? Cô vừa mới nhìn quanh, không thấy chiếc xe nào cả.

Cố Thành không trả lời ngay, chỉ chăm chú đánh giá cô một lúc. Đúng lúc Ngũ Nguyệt định hỏi lại, anh bất ngờ nhíu mày, giọng lạnh nhạt hỏi:

“Ai nói với cô là có xe?”

Ngũ Nguyệt: “…”

Không có xe? Ý của ông Cố nói đưa cô về là… đi bộ?

Như thể nhìn ra nghi ngờ trong mắt cô, Cố Thành hiếm hoi giải thích một câu:

“Tay tôi bị thương, không lái xe được.”

Lần này anh về nhà cũng là để dưỡng thương, lúc đến là do tài xế của ông nội chở đến. Nhà anh cách nhà họ Chu chỉ khoảng nửa tiếng đi bộ nên ông nội anh đã cho tài xế lái xe về rồi.

“Vậy… anh định đi bộ đưa tôi về à?”

Cố Thành lạnh nhạt nói:

“Cô hiểu đúng rồi.”

Nói xong liền quay người tiếp tục đi về phía trước.

Ngũ Nguyệt vội vàng chạy theo:

“Anh chắc cũng rất bận mà! Tôi biết…”

“…đường” – chữ cuối còn chưa kịp nói ra, cô đã cảm thấy nhiệt độ xung quanh như hạ xuống mấy độ. Nhìn lại thấy gương mặt lạnh băng của Cố Thành, cô lập tức biết điều mà ngậm miệng lại, ngoan ngoãn đi theo sau anh.

Ánh mắt của Cố Thành lạnh như loài sói săn mồi, khi anh nghiêm mặt nhìn người khác thì khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương. Cộng thêm bộ quân phục nghiêm chỉnh kia, đủ khiến người ta run chân.

Với kinh nghiệm làm ma bao năm của cô, kiểu người này — không thể trêu vào.

Ngũ Nguyệt thầm cảm thấy may mắn: May mà không thường xuyên gặp, loại người này nhất định phải tránh xa.

Khi hai người đi ngang qua phố, từ tiệm bán bánh quẩy ven đường tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Bây giờ cũng gần đến giờ cơm trưa rồi, đi đường lâu như vậy, cô sớm đã đói meo, mùi hương kia vừa kích thích, bụng cô lập tức “rột rột” kêu không ngừng.

Nhà cô hoàn cảnh không tốt, mỗi ngày ăn bánh bao làm từ bột pha (bột khoai lang, bột ngô), món ăn thì ít dầu. Từ lúc tỉnh lại đến giờ cô mới chỉ ăn được một lần thịt.

Bây giờ bánh quẩy ven đường đối với cô chẳng khác gì yến tiệc cả.

Cố Thành phát hiện người phía sau đi càng lúc càng chậm, quay đầu lại thì thấy cô đang ôm bụng, mắt thì dán vào cửa tiệm bánh quẩy.

“Tôi đói rồi.”

Lần trước mẹ cô cho hai đồng, cô còn để ở nhà chưa dùng. Mẹ cô buổi trưa không về ăn cơm, mà cô về nhà thì cũng chẳng có gì ăn, nên giờ mượn tạm của anh, lát nữa về sẽ trả.

Ngũ Nguyệt lần đầu tiên mượn tiền người khác, lại là mượn từ người khiến cô hơi sợ, do dự một lúc lâu mới mở miệng:

“Tôi không mang tiền, anh có thể cho tôi mượn chút tiền ăn trưa được không?”

Sợ Cố Thành từ chối, cô vội vàng hứa:

“Lát nữa tôi về sẽ trả lại anh.”

Cố Thành khẽ nhíu mày, đôi môi mỏng mím lại như muốn nói gì đó, rồi như nhớ ra chuyện gì, anh bắt đầu lục lọi trong túi áo. Đến khi sờ tới túi quần, tay anh dừng lại như đã chạm được thứ cần tìm, rồi Ngũ Nguyệt thấy anh rút tay ra khỏi túi.

Cố Thành không thèm nhìn xem là bao nhiêu tiền, trực tiếp đưa cho Ngũ Nguyệt.

Ngũ Nguyệt nhận tiền, rất lễ phép nói một câu:

“Cảm ơn.”

”…”

Một hào ba phân?

Một đoàn trưởng ra ngoài mà chỉ mang theo chừng đó tiền? Mua hai cái bánh quẩy còn thiếu một phân nữa?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc