Có người hét lên tiếng cuối cùng, liều chết kéo theo một con xác sống cùng chết.
Có người hớt hải bỏ chạy, vứt lại đồng đội, người thân và bạn bè từng kề vai chiến đấu.
Cũng có người bàng hoàng bất lực, khóc lóc thảm thiết, dang hai bàn tay luống cuống, chẳng biết cầu cứu ai.
“Lục Thanh Thanh! Đừng mà!”
Tiếng thét thê lương tuyệt vọng vang lên, đám người đang hoảng loạn vô vọng như được rọi vào một tia hy vọng, nhất loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.
“Tất cả tản ra, Vua xác sống để tôi lo.”
Giọng nữ kiên định mà mạnh mẽ vang lên từ giữa bầy xác sống, vô số nhánh dây leo điên cuồng mọc ra từ đôi tay cô, ghì chặt lấy Vua xác sống.
Lục Thanh Thanh trợn tròn hai mắt, gương mặt xinh đẹp phủ đầy băng sương, đáy mắt toàn là điên cuồng, dị năng của cô không ngừng dồn về phía tinh hạch.
Lục Thanh Thanh hiểu rất rõ, cô vốn chỉ là một linh hồn lạc đến đây, sống sót lay lắt mười năm ở thế giới này đã là một kiếp sống vay mượn.
Cô từng tưởng chỉ cần không ngừng mạnh lên, vượt qua giới hạn của con người, là sẽ có cơ hội tìm được đường về. Giờ xem ra là cô nghĩ nhiều rồi.
Đã vậy, sống thêm một ngày hay bớt một ngày với cô cũng chẳng khác gì nhau, chi bằng lấy cái chết của mình đổi lấy sự sống cho nhiều người hơn.
Cũng coi như báo đáp ân dưỡng dục mười năm của mảnh đất này, trọn vẹn cái tình của một kiếp.
Theo một tiếng nổ rền, nơi Lục Thanh Thanh và Vua xác sống đứng bốc lên một đám mây hình nấm khổng lồ.
Theo tiếng nổ ấy, dòng suy nghĩ của Lục Thanh Thanh như cuốn phim tua nhanh, lướt qua những hình ảnh của kiếp trước kiếp này.
Mười năm kiếp này, cô không người thân thích, không vướng bận, mở mắt ra là đối mặt với hiểm nguy và chuyện sinh tử, nên cô ra đi rất thanh thản.
Nhưng kiếp trước!
Kiếp trước, nhà mẹ đẻ cô là tư bản đỏ, bị người ta hãm hại nên cả nhà bị hạ phóng, cuối cùng chết thảm ở nông trường, không một ai sống sót.
Mà cô thậm chí đến cơ hội thu xác cho họ cũng không có.
Khó khăn lắm mới chờ được ngọn gió xuân của thời cải cách, cô lấy của hồi môn ra giúp chồng khởi nghiệp, chung tay dựng nên tập đoàn xuyên quốc gia, gây dựng khối tài sản nghìn tỷ.
Nào ngờ khi đang dọn dẹp, cô vô tình mở ra một mật thất giấu kín, và sau khi phát hiện thân phận thật của chồng, cô bị giết hại tàn nhẫn.
Còn đứa con trai cô nuôi nấng hơn ba mươi năm thì đứng ngay bên cạnh, lạnh lùng đứng nhìn.
Trước khi tắt thở, chồng cô nói cho cô biết: đứa con trai cô một tay nuôi lớn không phải con ruột; đứa con cô đẻ ra vừa chào đời đã bị hắn dìm chết trong thùng nước tiểu.
Là một bé gái rất xinh!
Chồng cô còn nói, chính hắn tố giác gia đình cô, cũng chính hắn mua chuộc người ở nông trường, hại chết từng người nhà cô.
Nghĩ đến đây, Lục Thanh Thanh hận lắm, hận không thể quay ngược thời gian, trở về kiếp trước để cùng kẻ thù đồng quy vu tận.
“Thanh Thanh, Thanh Thanh, em tỉnh lại đi, tỉnh lại đi mà.”
Trong cơn mơ màng, Lục Thanh Thanh nghe thấy một giọng nói quen thuộc mà lại thoáng xa lạ, khiến cô khẽ chau mày.
“Thanh Thanh, em mau tỉnh lại, anh biết người nhà em bị bắt nên em rất sốt ruột.
Nhưng em đừng vội đã, em kể cho anh nghe tình hình được không?
Để anh còn tìm quan hệ giúp em, cứu người ra.”
Hửm? Lục Thanh Thanh chau mày chặt hơn, trong lòng dâng lên một cảm giác buồn nôn.
Lục Thanh Thanh đã nghe ra giọng nói này chính là người chồng kiếp trước của cô, cái giọng của tên cặn bã khốn nạn ấy.
Chẳng lẽ tên cặn bã đó cũng xuống địa ngục rồi?
Cho dù là ở địa ngục, cũng phải bắt hắn chết thêm lần nữa, để báo thù nhà nợ nước.
Ngọn lửa giận trong lòng khiến Lục Thanh Thanh đột ngột mở bừng đôi mắt nặng trĩu, còn chưa kịp nhìn rõ người trước mặt, bàn tay đã vung lên.
Chát!
Tiếng tát giòn tan nổ bên tai, Ngụy Quang Minh chỉ thấy mặt mình rát bỏng, trong miệng có vị tanh của máu.
Hắn lấy lưỡi đẩy thử răng hàm phía sau, răng đã hơi lung lay, cơn đau khiến trong lòng Ngụy Quang Minh trào lên sát ý.
“Lục Thanh Thanh, em đánh tôi làm gì?”
Nụ cười giả tạo trên mặt Ngụy Quang Minh biến mất, hắn trừng đôi mắt như tóe lửa nhìn Lục Thanh Thanh.
Tiếng quát ấy cộng thêm cơn đau truyền từ lòng bàn tay khiến Lục Thanh Thanh lấy lại lý trí.
Cô trợn tròn mắt, ánh nhìn nhanh chóng quét khắp xung quanh, dò xét môi trường, tìm địa thế có lợi.
Đây là thói quen Lục Thanh Thanh rèn được trong mười năm mạt thế, cũng chính thói quen tốt này đã mấy lần cứu mạng cô.
Cuối cùng, ánh mắt Lục Thanh Thanh dừng lại trên gương mặt tên cặn bã Ngụy Quang Minh — một gương mặt trẻ măng, một vẻ mặt phẫn nộ.
Vì còn quá non nớt, chưa thể che giấu cảm xúc cho tốt, nên Lục Thanh Thanh nhìn ra được sát ý trên mặt hắn.
“Ngụy Quang Minh.” Lục Thanh Thanh nghiến từng chữ qua kẽ răng, trong lòng đã đoán ra hiện giờ là tình huống gì.
Hôm nay là ngày 2 tháng 2 năm 1973, một ngày mà có chết cô cũng không quên.
Cũng là ngày nhà họ Lục bị Hồng ủy hội bắt đi.
Lúc ấy cô đang đi dạo phố bên ngoài nên mới thoát được một kiếp; về đến nhà không sao đối mặt nổi với biến cố tày trời của gia đình, uất nghẹn một hơi rồi ngất đi.
Kiếp trước, sau khi tỉnh dậy, đối diện với vẻ dịu dàng quan tâm của Ngụy Quang Minh cùng những lời hứa hẹn hắn đưa ra, Lục Thanh Thanh đã tin vào lời ma quỷ của hắn.
Nóng lòng cứu người, Lục Thanh Thanh lấy ra cả đống tiền tài để Ngụy Quang Minh lo lót chạy vạy, cứu người nhà họ Lục ra, kết quả là từ đó nhà họ Lục bặt vô âm tín.
Mãi đến năm 87 mới có tin tất cả bọn họ đã chết.
Kiếp này, Lục Thanh Thanh không tin lời hắn lấy một chữ, nhưng cô biết Ngụy Quang Minh không phải hạng tử tế.
Kiếp trước, trước khi chết cô phát hiện Ngụy Quang Minh là gián điệp địch; còn bây giờ Ngụy Quang Minh đã là gián điệp hay chưa thì cô không rõ, nhưng cô không thể đánh rắn động cỏ.
Phải nghĩ cách tống khứ Ngụy Quang Minh đi đã, rồi mới tính chuyện khác.
“Ngụy Quang Minh, tôi, tôi...” Lục Thanh Thanh đỏ hoe vành mắt, trông đáng thương vô cùng, cô van nài:
“Ngụy Quang Minh, người nhà tôi đều bị bắt đi cả rồi, tôi xin anh giúp tôi dò hỏi tin tức của họ được không?
Ông nội tôi tuổi đã cao như vậy, cháu trai thì còn nhỏ thế kia, tôi sợ, tôi sợ họ gặp chuyện chẳng lành, anh giúp tôi với có được không?”
“Được, Thanh Thanh cứ yên tâm, anh nhất định sẽ giúp em.” Ngụy Quang Minh thu lại vẻ giận dữ trên mặt, nuốt vị tanh trong miệng xuống, hạ giọng dịu dàng.
Hắn nheo đôi mắt đào hoa, đáy mắt sâu thẳm lóe lên tia tính toán sắc lẹm, Ngụy Quang Minh an ủi:
“Thanh Thanh em đừng sốt ruột, ở Hồng ủy hội anh có người quen, anh chắc chắn dò được tin cho em, chỉ có điều nhờ người ta làm việc thì phải...”
Ngụy Quang Minh làm một động tác đếm tiền, “người ở đó rất khó chơi, em hiểu mà.”
“Tôi hiểu, tôi hiểu.” Lục Thanh Thanh lập tức thò tay vào túi, nhưng móc khắp túi cũng chỉ lôi ra được trăm mấy đồng.
Đây vẫn là số tiền hôm nay cô định đi bách hóa tổng hợp mua quần áo. Lục Thanh Thanh đưa hết tiền cho Ngụy Quang Minh, ánh mắt khẩn khoản hỏi:
“Quang Minh, anh xem, giờ tôi chỉ có ngần này, anh đi dò tin trước được không?
Chỉ cần tôi liên lạc được với người nhà, họ chắc chắn sẽ nói cho tôi biết tiền cất ở đâu, đến lúc đó ta sẽ, sẽ hậu tạ thêm.”
Ngụy Quang Minh nhìn chằm chằm vào trăm mấy đồng kia, nói ra thì chỗ tiền này cũng không ít.
Công nhân bình thường một tháng lương cũng chỉ ba mươi mấy đồng, chỗ này bằng ba tháng lương của người ta.
Nhưng Ngụy Quang Minh biết nhà họ Lục là đại tư bản, trong tay vàng bạc châu báu vô số, trăm mấy đồng chỉ là một sợi lông trong chín con trâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

