Không có bản lĩnh kiếm tiền cho chị gái đi học, nói gì cũng chỉ là nói suông.
Khương Điềm thật sự không có cách nào với tên cổ hủ này, chỉ có thể mềm giọng dỗ dành cậu...
"Được rồi! Em cứ coi như chị nghỉ học một năm, thay đổi không khí, biết đâu đến khi năm sau khai giảng, chị bỗng nhiên khai thông môn toán thì sao?"
Cuối cùng Khương Thành cũng bị cô chọc cười.
Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói với chị gái: "Vậy chị nghỉ học một năm đi, đúng rồi, chị đưa sách đại số cho em, sau khi em học xong, em sẽ kèm chị học, năm sau chúng ta nhất định phải lật ngược tình thế!"
Khương Điềm: "..."
Cô cảm thấy em trai đang sỉ nhục chỉ số thông minh của cô nhưng cô lại không đưa ra được bằng chứng.
Cuối cùng cũng thuyết phục được người khó thuyết phục nhất trong nhà, mẹ ruột và bà nội thiên vị thì dễ đối phó hơn nhiều.
Với Hồ Quỳnh Phương, Khương Điềm vẫn dùng chiêu cũ:
Hoặc là sau này mẹ và cha kiếm được tiền phải đưa một nửa cho con.
Hoặc là con tự đi kiếm tiền.
Không có con đường thứ ba để đi!
Với Uông Xuân Muội thiên vị lại keo kiệt, Khương Điềm không khách sáo như vậy.
Buổi tối ăn cơm, Uông Xuân Muội vẫn còn ấm ức chuyện chiều nay cô cướp mất của bà ta hơn 200 đồng, Khương Điềm vừa ngồi xuống, bà ta đã bưng hai đĩa thức ăn duy nhất trên bàn về phía mình.
Miệng bà ta còn lẩm bẩm: "Cánh cứng rồi, muốn tách ra ở riêng rồi phải không? Vậy thì đừng ăn cơm tao nấu nữa, muốn ăn thì tự nấu mà ăn!"
Khương Điềm bị bà ta chọc cười.
"Là bà nói đấy nhé."
Không đợi Uông Xuân Muội kịp phản ứng, Khương Điềm đã đứng dậy đi vào bếp.
Uông Xuân Muội nhìn bóng lưng không dễ chọc của đứa cháu gái lớn, bỗng nhiên có một dự cảm không lành.
Đợi đến khi bà ta lê từng bước chân vào bếp thì thấy Khương Điềm đang dùng muôi sắt múc nửa muôi mỡ lợn, lại múc một bát cơm đầy từ trong nồi ra, rưới hai thìa nước tương lên, rắc một nhúm hành lá, rồi đổ mỡ lợn đã đun nóng lên trên, trộn đều, một bát cơm trộn mỡ lợn thơm phức đã hoàn thành.
Trời ạ! Nhà ai ăn cơm trộn mỡ lợn mà lại cho nhiều mỡ lợn đến thế chứ?
Con nhóc phá gia chi tử này!
Khương Điềm làm một bát cơm trộn mỡ lợn đầy ắp, cô bưng ra nhà chính, ngồi xuống, gắp cho Khương Thành nửa bát.
Nhìn thấy khuôn mặt xanh lét của Uông Xuân Muội, trong lòng Khương Điềm vô cùng hả hê, thấy em trai ăn cơm trộn mỡ lợn ngon lành, cô không nhịn được lại chọc tức bà ta một phen...
"Ăn chậm thôi, ăn xong chị lại nấu thêm cho!"
Trời ạ, cuộc sống này không thể tiếp tục được nữa rồi!
Ăn xong cơm, Khương Điềm cũng không đi rửa nồi trong bếp.
Trước đây cô đều giành làm việc này, vì cô biết, nếu cô không làm, bà nội cô cũng không làm, cuối cùng việc này vẫn sẽ rơi vào tay Hồ Quỳnh Phương đã mệt mỏi cả ngày.
Nhưng, bắt đầu từ hôm nay, bà đây không hầu hạ nữa!
Hơn nữa, cô không chỉ không rửa nồi, còn phải lôi cả mẹ mình ra ngoài.
Bên ngoài trời dần tối, Khương Điềm mặc quần áo đi câu lươn, cô không nói một lời đã cầm cần câu đi ra ngoài.
Hồ Quỳnh Phương sao có thể để con gái đi một mình vào ban đêm được?
"Thành Thành ở nhà làm bài tập, mẹ đi câu với chị con!"
Nói xong, Hồ Quỳnh Phương vội vã đuổi theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
Mấy chương trước tên bà nội là vương xuân quyên, mấy chương này lại là uông xuân muội là sao hả tác giả ơi???