Đối phương nhìn thấy Lưu Duyệt cũng chỉ nhướn mí mắt lên, rồi lại nhìn chằm chằm vào người tuyết trong tay Lục Tiểu Tuyết.
"Mẹ ơi! Ăn cơm rồi ạ!" Lục Tiểu Tuyết đặt người tuyết trong tay xuống, vèo một tiếng đứng dậy, người tuyết cứ thế bị ngã tan tành.
Trong mắt cậu bé đối diện lóe lên một tia tiếc nuối.
Lưu Duyệt dắt tay Lục Tiểu Tuyết, vẫy tay với đứa trẻ đối diện.
Đứa trẻ này, kể từ lần trước cô cho nó một bữa cơm, mỗi ngày trước cửa nhà đều nhận được một bó củi khô.
Đây cũng là lần thứ hai Lưu Duyệt gặp lại cậu bé sau bữa cơm đó.
"Vào ăn cơm đi con." Lưu Duyệt dịu dàng nói với cậu bé.
Chỉ thấy người đó vèo một tiếng đứng dậy, rồi quay người, co giò bỏ chạy...
Lưu Duyệt cô là người đáng sợ đến vậy sao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)