“Em út à, em mau tỉnh lại đi! Sao em lại nhẫn tâm đi trước một bước như vậy chứ! Anh cả và anh hai đang trên đường tới rồi, em cố gắng thêm chút nữa được không?”
Ôn Du hét lên khản cả giọng, hốc mắt anh ta đỏ hoe, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Ôn Chi lúc này nằm trên giường bệnh, hàng mi khẽ run rẩy, cô chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt vốn trong veo và cuốn hút của cô giờ đây đã trở nên ảm đạm, không còn chút ánh sáng. Nhưng trong khoảnh khắc hồi quang phản chiếu ngắn ngủi này, cô lại kỳ diệu lấy lại được một chút sức lực để nói chuyện.
“Anh ba... Sau khi em chết, hãy rải tro cốt của em xuống biển nhé! Em thật sự không muốn vào mộ tổ nhà họ Tư, càng không muốn kiếp sau còn dính dáng gì đến bọn họ...”
Ôn Chi thều thào nói, từng chữ như rút cạn toàn bộ sức lực của cô.
Ôn Du nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của em gái, lòng đau như cắt: “Em út, có phải thằng Tư Cảnh Thành đã làm gì có lỗi với em không? Anh đã nói ngay từ đầu rồi, con người cậu ta vốn lạnh lùng, sắt đá, hai đứa lại chẳng có lấy một đứa con chung, làm sao cậu ta có thể thật lòng đối xử tốt với em được chứ!”
Ôn Chi vội vàng giải thích: “Anh ba, chúng ta đều bị con đàn bà Tống Chi đó lừa rồi! Thật ra kẻ bám riết lấy Tư Cảnh Thành chính là cô ta! Ai mà ngờ được ngoài mặt thì tỏ ra trong sáng, vô tội, hóa ra đều là giả vờ hết...!”
Lập tức, Ôn Du bừng bừng nổi giận không thể kìm được, nghiến răng nghiến lợi nói: “Con đàn bà đáng ghét này, lại dám lừa gạt chúng ta như vậy! Em út, em yên tâm, anh sẽ đi tìm hai người họ tính sổ, nhất định phải bắt họ nói cho ra nhẽ!”
Nói rồi, anh ta định đứng dậy rời đi.
Thế nhưng, Ôn Chi đã níu lấy tay anh ta, yếu ớt khuyên can: “Anh ba, anh đừng hấp tấp. May mà hồi đó chúng ta đã cẩn thận hơn một chút, người đại diện pháp luật của công ty đăng ký tên anh!
Hơn nữa, số tiền cổ tức cụ thể là bao nhiêu, bọn họ hoàn toàn không biết gì cả.
Vả lại, em đã sớm chuẩn bị rồi, giấy chuyển nhượng cổ phần và di chúc em đã viết xong hết, tất cả đều giấu dưới tấm đệm ở phòng ngủ của em đấy.
Đợi em đi rồi, anh nhớ đến nhà em lấy những thứ đó về cất cho kỹ. Như vậy, cho dù Tư Cảnh Thành và Tống Chi kia có muốn giở trò gì, chúng ta cũng không sợ.
Cổ phần em chuyển cho anh ba mươi phần trăm, anh cả và anh hai mỗi người mười lăm phần trăm.
Số tiền cổ tức trong thẻ bao năm qua thì quyên góp hết đi, còn những bất động sản đứng tên em thì chia cho các cháu trai cháu gái nhé!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)


Truyện cuối cùng cũng đã hoàn rồi, mình giảm giá combo siêu nhiều nè, mại dô mại dô, cảm ơn mọi người đã ủng hộ rất nhiều ạ!