Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thái cô cô lảo đảo đứng dậy, lui về phía sau Đường Vinh , Đường Vinh mặt trầm như nước chắp tay hướng về phía Tân An :
“Khiến cho đệ muội hoảng sợ là lỗi của ta, đa tạ đệ muội khoan dung, sau này đệ muội có sai bảo gì ta nhất định không dám từ chối, vẫn mong đệ muội đừng tiếp tục để tâm.”
Tân An muốn tiếp tục mắng hắn, nhưng phụ thân hắn đang có ở đây nên không tiện mở miệng, chỉ hận vừa rồi có cơ hội tốt như vậy nàng không kịp mắng hắn thêm mấy câu. Với tình hình hiện tại, nàng chịu thiệt nên tính khí hơi tệ một chút, nói chuyện cay nghiệt một chút cũng có thể tha thứ, Đường Vinh khoác lác mình là người có phẩm chất cao thượng sao mà dám chửi nhau qua lại với nàng được.
Hễ hôm nay hắn dám cãi lại nửa chữ thì nàng sẽ cho hắn biết tay.
Cơ hội mất rồi không có lại được.
“Vẫn xin thế tử không cần bận lòng, hôm qua nhị công tử trong cơn thịnh nộ cũng không vì báo thù mà làm nhục ta, còn an ủi ta mấy câu, vẫn mặc nguyên bộ đồ ngồi cả một đêm, chỉ dựa vào điểm này thôi đã thấy nhân phẩm quý giá, đức hạnh nổi bật.”
“Nhị công tử tướng mạo tuấn lãng, dáng người thẳng tắp, mặc dù không phải là nhân tài tuyệt thế, nhưng cũng được coi là người có phẩm chất đứng đắn, gả cho chàng ta không hề cảm thấy thiệt thòi.”
Đường Mạch vẫn lạnh lùng đứng đó, chỉ là eo hơi duỗi thẳng ra hơn một chút, Đường Cương tỉ mỉ nhìn hắn đôi lần, cảm thấy dáng dấp hắn quả thực không tồi, từ tối qua đến giờ cũng không làm loạn, có thể thấy mặc dù bình thường có hơi xấc xược nhưng lúc then chốt vẫn sáng suốt, biết nặng biết nhẹ.
“Thê tử của con là một người tốt, sau này nhất định con phải tôn kính nó, yêu thương nó.”
Đường Mạch chắp tay tiếp thu: “Nhi tử đã hiểu.”
“Ừ.” Đường Cương cảm thấy tên tiểu tử hỗn láo này hình như đã có chút thay đổi.
“Thành thân rồi cũng phải ổn định hơn chút, mấy ngày nữa tới chỗ quân Bắc Nha báo danh đi.”
Đường Mạch không dám tin, nét mặt vui mừng khó tả. Hắn muốn tới chỗ quân Bắc Nha rất lâu rồi nhưng lão bất tử nhà hắn luôn không đồng ý.
Không giống với quân Nam Nha sát phạt tàn khốc, quân Bắc Nha là nơi rèn luyện của hầu hết con cháu thế gia, hai ba năm sau dựa vào quyền thế của gia đình thì cũng sẽ dễ dàng thăng tiến.
“Đa tạ phụ thân, con nhất định sẽ không phụ kì vọng.”
Thấy hắn vui mừng như vậy, trong lòng Đường Cương có chút khác thường, sắc mặt cũng dễ chịu hơn nhiều, Vương thị cố kìm nén sự hân hoan, đứng ra giảng hoà, chuyện này mới coi như kết thúc.
Đào đại nhân đứng quan sát toàn bộ mọi chuyện khẽ cau mày, trong lòng có cảm giác nguy cơ, không kìm được quan sát Tân An thêm mấy lần.
Đều là cô nương nhầm hỉ phòng, nữ nhi ông đã không được lợi gì trái lại còn bị mang tiếng xấu, thê tử này của Đường Mạch lại nhận được quá nhiều điều tốt, ai cao ai thấp có thể nhìn thấy rõ ràng.
Người trong viện rất nhanh giải tán, Tân Khoan cũng bị kéo về tiền viện uống rượu, Đường Vinh vốn còn muốn quay về động viên Đào Di Nhiên , nhưng trước khi Đường Cương rời đi đã sai hắn tới từ đường quỳ gối kiểm điểm.
Vương thị nhìn bóng lưng hắn rời đi, trên môi xuất hiện nụ cười khinh bỉ, sau đó lại lập tức nồng nhiệt kéo tay Tân An hỏi han ân cần.
Tân phu nhân thở phào nhẹ nhõm, trước kia chỉ thấy Đường Vinh điểm nào cũng tốt, hôm nay mới thấy da mặt hắn quả thực không phải dày bình thường.
Từ đầu đến cuối không hề thấy sắc mặt hắn có chút thay đổi nào, đem tất cả cục diện hỗn loạn đẩy cho người khác, còn mình thì đứng ra nói mấy câu hời hợt là coi như đã xong rồi.
Lại nhìn sang Đường Mạch, trước kia thấy không vừa mắt giờ lại thấy tốt hơn nhiều.
Vương thị khen Tân An một hồi, sau đó nói ba ngày nữa sẽ đem quyền quản gia giao cho nàng.
Tân An quản gia bao nhiêu năm, biết rõ vũng nước này sâu bao nhiêu, làm sao có thể tiếp tục nhận chứ?
“Được mẫu thân thương yêu, tức phụ vô cùng cảm kích, nhưng con mới về phủ, sao có thể nắm quyền quản gia cả phủ lớn như thế, hơn nữa trong lòng con vẫn đang rối bời, chỉ có thể vất vả cho mẫu thân tiếp tục quán xuyến thôi.”
Vương thị vốn không muốn từ bỏ quyền quản gia này, lúc đồng ý nhường lại còn phải tự chuẩn bị tâm lí một phen, an ủi bản thân rằng dù gì nàng cũng là tức phụ của bà, cũng còn hơn là rơi vào tay Đào Di Nhiên .
Thấy Tân An không giống như đang nói dối, lại nghĩ mặc dù giờ nàng chịu ở lại nhưng sợ nàng không thấy thoải mái, bà nói:
“Mẫu thân biết trong lòng con đang loạn, tình hình trong phủ hiện giờ con ít nhiều gì cũng biết một chút, tên tiểu tử Đường Mạch tuy rằng có hơi hỗn, nhưng cũng không có lỗi gì lớn, cũng được tính là trung hậu, con có thể xem xét nó kĩ hơn một chút, nói không chừng lại phát hiện điểm tốt của nó.”
“Về quyền quản gia mẫu thân tạm thời thay con quản lí, đợi đến khi nào con muốn học thì cứ tới chỗ mẫu thân, quyền quản gia này bất luận là khi nào thì cũng đều là của con.”
Tân An lễ phép cảm ơn, Vương thị lại nói muốn cho nàng ba phần hồi môn của mẫu thân Đường Vinh , nàng đương nhiên biết rõ số của hồi môn đó, kiếp trước tốn biết bao công sức mới có được nó, kết quả…
“Mẫu thân, nếu con đã gả cho phu quân, từ giở trở đi cũng sẽ yên tâm chung sống với chàng, của hồi môn của mẫu thân đại ca vốn không phải thứ con đáng được nhận, con vạn vạn không dám lấy, xin mẫu thân xử lí ổn thoả.”
Võ tướng thì làm gì có mấy nhà có gia thế vững chắc chứ?
Đường gia bỏ võ theo văn được xem như gây dựng lại từ đầu, khắp nơi chỗ nào cũng cần chi tiền, còn phải giữ gìn thể hiện hầu phủ.
Nhất là danh tiếng tốt của Đường Vinh ở bên ngoài đều dựa vào tiền mà tạo nên, bây giờ tuy hoàn cảnh Đường gia không thể nói là cùng đường bí lối, nhưng dù sao cũng không khác biệt nhiều lắm.
Kiếp này, một phân tiền nàng cũng sẽ không rót vào hầu phủ, trừ phi... hầu phủ có thể hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của nàng.
Hơn nữa...
Lão già vô tích sự Uy Viễn hầu Đường Cương cũng không phải hạng tốt đẹp gì, nhi tử phạm lỗi lẽ ra người phụ thân như ông ta phải xử lí, thế nhưng lại mặt dày vô sỉ đem của hồi môn của người thê tử đã mất ra để bồi thường, nếu nàng nhận phần hồi môn này thì chẳng khác nào bị người ta nắm được thóp, lúc này thì chẳng ai nói gì đâu, nhưng về sau ai mà biết trước được?
Thấy nàng biết suy nghĩ cho đại cục như vậy, Vương thị rất hài lòng, bà cảm thấy không uổng công đã liều mình đem danh tiếng của Hầu phủ ra tính kế một phen, tuy rằng bị Đường Cương oán giận, nhưng có được tức phụ lợi hại như vậy cũng xứng đáng!
An ủi Tân An thêm mấy câu rồi nói ngày mai sẽ uống trà của tức phụ, sau đó bà rời Thu Thực viện rồi đến Xuân Hoa viện bên cạnh một chuyến, nói sao thì bây giờ Đào Di Nhiên cũng được tính là tức phụ trên danh nghĩa của bà, người của Đào gia vẫn còn ở đây, theo lý bà ta vẫn phải đến an ủi mấy câu.
Tân phu nhân nghĩ mà sợ, nhưng mọi chuyện đã đến nước này thì đâm lao theo lao thôi: "Vừa rồi lẽ ra con không nên tha cho bà ta, cứ để bà ta bị đánh ch.ết cho rồi."
Tân An trái lại nghĩ thông suốt, trước kia nàng lúc nào cũng cung kính với Thái cô cô là vì trong lòng nàng có Đường Vinh , yêu ai yêu cả đường đi, giờ thì nàng chỉ hận không thể nhai sống hắn, vậy thì Thái cô cô chẳng là cái thá gì.
"Con tha cho bà ta, người trong hầu phủ sẽ cảm thấy con khoan dung, có lúc chịu chút thiệt thòi cũng có thể chiếm được lợi ích lớn, nữ tế được hời của nương nói không chừng đang ở phòng bên cạnh lén vui mừng đấy."
Tân phu nhân cũng cười theo: "Mẫu thân cũng coi như đã hiểu ra rồi, bà bà con kì thực không thích cái người ở viện bên cạnh kia, hôm nay ta thấy bà ấy lén cười mấy lần, bà ấy thiên vị con, hôm nay nhi tử của bà ấy cũng nhờ có con mà nhận được không ít, về sau sẽ càng thích con hơn, có bà bà giúp đỡ chống lưng, về sau con cũng sẽ trải qua những ngày không quá khó khăn."
"Nữ tế được hời kia của ta cũng là người có mưu trí, các con hỗ trợ lẫn nhau thì ngày tháng sau này tự khắc sẽ suôn sẻ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


