Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ba người Nghiêm Thế Mậu đều là người hiểu đạo đối nhân xử thế nên sau khi bồi người Tân gia nói chuyện một lúc liền đứng dậy cáo từ, không quấy rầy Tân gia du ngoạn. Trước khi đi còn nhiệt tình mời người Tân gia buổi tối cùng nhau dùng bữa, để bọn họ được thể hiện chút tâm ý, Tân Khoan vui vẻ đồng ý.
Ba người vừa đi, Tân Khoan đã khen ba người họ chân thành, lại nói bằng hữu thì không nhất thiết phải nhìn thân phận mới kết giao. “ Tình huống trong nhà con cũng biết ít nhiều, tiểu tế là nửa nhi tử, về sau cần ta hỗ trợ việc gì cứ nói.”
Đường Mạch vội đứng dậy, lui về sau 1 bước chắp tay thi lễ “ tiểu tế đa tạ nhạc phụ.”
Tân Khoan vui vẻ bảo hắn ngồi xuống uống trà “ người một nhà không nói hai lời, ta cũng không có trông mong gì khác, chỉ mong con ngày càng tốt, khuê nữ của ta đi theo con không bị khổ, nàng được sống những ngày tháng tốt, người ngoài khi nhắc đến nữ nhi ta đều ngưỡng mộ mệnh nữ nhi ta tốt.”
Tâm Tân An ê ẩm, người nhà lúc nào cũng tính toán cho nàng, nàng lại là một nữ nhi không đủ tiêu chuẩn.
Ánh mặt Đường Mạch đặt trên người nàng một chút sau đó nhiệt tình rót trà cho nhạc phụ, nói ra tính toán của mình, chuẩn bị ra sức dành chút tên tuổi muốn cho người quan tâm yêu quý mình được hãnh diện vì mình
Tân KHoan lại càng vui mừng, bầu không khí trong nhã gian càng thêm hòa hợp.
Ra khỏi trà lâu, Đường Mạch dẫn mọi người đến cửa hàng trang sức và son phấn, mua chút đồ làm quà tặng mọi người ở Hoài Giang. Sau đó thỏa mãn nguyện vọng của Tân Hoàn đi chèo thuyền nghe tấu nhạc, cơm trưa cũng dùng trên thuyền. Không có ai quấy rầy, cảnh sắc nên thơ, ngẫu nhiên có cá nhảy lên mặt nước, tiếng đàn du dương, vô cùng thích ý. Tân An thoải mái ngồi đón gió, bên tai là tiếng nói cười không ngừng nghỉ của Tân Hoàn, khóe miệng nàng vô thức nhiễm ý cười.
“ thế nào, ta sắp xếp như thế nàng có vừa lòng không?”
Đường Mạch cũng cảm thấy thoải mái, tuy nói là dẫn cả nhà nhạc phụ đi tiêu khiển nhưng cũng là cơ hội thả lỏng cho chính hắn. hắn sống lại trước Tân An không lâu, kiếp trước lại chết sớm, biết được thê tử mà mình một lòng đối tốt lại dây dưa không rõ với Đường Vinh , người mà mình thống hận nhất, nam nhân nào có thể chịu được? có thể tiếp thu?
Quan trọng nhất là lại còn tiêu tiền của hắn!!!
Huynh trưởng âm hiểm, phụ thân bất công, thê tử ăn cây táo rào cây sung, nghĩ lại ngày tháng đó thật đáng sợ. Khi phát hiện tân nương tử đổi thành Tân An , lòng hắn thấy rất phức tạp, nhưng hắn lại phát hiện trong lòng mình cảm thấy một chút cảm giác may mắn. Khi đó hắn chỉ nghĩ trừ Đào Di Nhiên cưới ai cũng được. Những ngày qua Tân An và người Tân gia mang đến cho hắn qua nhiều kinh hỉ. Cảm giác có người che trở, có người đáp lại, có người trả giá cùng làm hắn mê muội. Cảm giác ăn ý với Tân An làm hắn cảm thấy nhẹ nhàng, cao hứng, nên mới có hành trình hôm nay.
Tân An cười tủm tỉm “ đương nhiên vừa lòng, ta lại phát hiện thì ra chàng cũng sẽ sắp xếp tốt như vậy, vậy thì việc đi thôn trang cũng giao cho chàng an bài.”
“ được”
Đường Mạch chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, hít không khí cũng thấy mát ruột gan.
Chạng vạng đoàn người đến yến tiệc của mấy người Nghiêm Thế Mậu. uống rượu mà lão thái thái tặng. Theo lời của Ngụy Nghiệp là an bài rõ ràng.
Ba người thấy có hai nữ quyến là Tân phu nhân và Tân An , sợ hai người không tự nhiên còn cố ý về nhà gọi muội muội đến. Đặt thêm cho các nàng một bàn. Người lớn nhất tuổi không sai biệt lắm với Tân An , nhỏ nhất mới có chín tuổi, là muội muội của Tạ Thường Hữu. Tân An nhìn thấy mà buồn cười, chỉ có thể nói là an bài mười phần chu đáo.
Người Tân gia cũng cảm thấy được coi trọng, lại càng vừa lòng với Đường Mạch. Vừa hay hôm nay có mua ít trang sức, Tân phu nhân làm chủ tặng mỗi cô nương hai món làm lễ gặp mặt. mấy cô nương đều ngượng ngùng. Tuy là cô nương của danh gia vọng tộc, nhưng nếu muốn có trang sức mới phải đợi khi trong phủ có việc vui hoặc khi chuyển mùa. Huống chi hai món trang sức này đều không phải dạng rẻ tiền, có thể nói là niềm vui ngoài ý muốn.
Tiểu cô nương Tạ gia, Tạ Du Hoan giờ phút này mặt mày tươi cười giống như tên của nàng. Nàng được tặng một cây trâm và vòng tay chạm khắc tiểu ngư vô cùng xinh đẹp. “ Đường nhị tẩu tẩu, mau giúp muội đeo lên với, đợi muội về nhà sẽ đến trước mặt mẫu thân muội đắc ý một phen, muội rất thích vòng tay tiểu ngư”
Hôm nay người đến đáng lẽ là tẩu tẩu của nàng, nhưng tẩu tẩu của nàng có việc không tới được, nên cái tiện nghi này rơi vào đầu nàng.
Tân An giúp nàng cài trâm và đeo vòng tay, vừa lòng gật đầu “ thật đẹp”
Tiểu cô nương giống như hoa nở rộ vào buổi sáng, tinh thần sáng láng. Nàng nhìn cũng cảm thấy mình trẻ ra mấy tuổi.
Bàn bên cạnh lại rộn ràng tranh luận không dứt. Mấy người Nghiêm Thế Mậu rất có bản lĩnh bồi rượu, lời dễ nghe tuôn ra không trùng câu nào. Tân Khoan cứ một ly lại một ly uống vào bụng, mặt mày ửng đỏ nhưng thư thái, còn cười mời bọn họ đến Hoài Giang chơi “ Đến Hoài Giang chơi thì ở trong nhà bá phụ, bá phụ sẽ tiếp đón mấy đứa nhiệt tình.”
Mấy người cười không khép được miệng, dăm ba câu liền đồng ý. Tân phu nhân cười lắc đầu “ phụ thân con khó có khi được thoải mái như vậy. Mấy bằng hữu của tiểu tế không tồi, nhiệt tình lại trượng nghĩa.”
Đều là đích tử của huân quý thế gia, lại có thể nhiệt tình đối đãi với thương hộ như bọn họ. tất cả là vì mặt mũi của huynh đệ tốt của mình, đáng để qua lại.
Đường Mạch phát hiện Đào đại nhân không vui nhưng hắn lại vẫn vui cười hớn hở như trước còn chu đáo nghiêng người tránh đường “ Đào bá phụ, mời ngài đi trước.”
Đi cùng Đào đại nhân chính là Binh bộ Từ thị lang, chuyện của Đường gia ông ta cũng nghe nói. Người sáng suốt đều nhìn ra, đổi nương tử người chịu thiệt là Đường Mạch. Nhưng hắn không nháo lớn mà còn vui vẻ uống rượu. Từ thị lang cảm thấy đúng là có điểm ý tứ. “ Đường nhị công tử gặp mặt bằng hữu sao?”
Đường Mạch chắp tay “ Nhạc phụ của vãn bối hai ngày nữa sẽ về Hoài Giang, hôm nay vãn bối cố ý bồi nhạc phụ đi dạo kinh thành, buổi tối dùng bữa ở đây.”
“ Tân lão bản?”
“ Đúng vậy”
Từ thị lang đánh giá Đường Mạch, sau đó cười hỏi “ Không biết có bất tiện gì không, có thể dẫn bản quan qua chào hỏi một chút không”
Tân Khoan không chỉ là thương nhân buôn muối mà còn là phó hội trưởng của thương hội Hoài Giang, có thể điều động không ít vàng bạc, không thể khinh thường. Binh bộ bọn họ rất nghèo, nên có chỉ tiêu phải giao hảo với mấy đại phú thương. Hơn nữa Tân gia tuy là thông gia với Uy Viễn hầu phủ, nhưng chưa nói sẽ cột với Uy Viễn hầu phủ. Bọn họ vẫn có cơ hội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










