Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tổ mẫu người xem, đây là cao dưỡng nhan mới nhất của Thái Y Thự , nghe nói là dùng dược liệu hiếm lạ và trân châu mài thành phấn, tổ mẫu bôi lên đảm bảo trẻ ra mười tuổi”
Khó có được cơ hội xum xoe, Đường Mạch giống như hiến vật quý đưa đến trước mặt lão thái thái. Lão thái thái nhận lọ cao, ngửi ngửi: “ ân, dễ ngửi”
“ hiếm khi tiểu tử ngươi có tâm như vậy, tổ mẫu nhận”
Ai mà không muốn mình trẻ ra, lão thái thái cũng muốn lấy lại mấy năm tuổi trẻ, càng nhìn càng thấy Đường Mạch thuận mắt, nghĩ thầm thành thân xong quả thực khác hẳn, càng thêm hiếu thuận, bà cũng nhân cơ hội này đẩy mạnh tiêu thụ Đường Mạch với Tân An : “ xem kìa, tiểu tử này cũng là người cẩn thận, trong lòng có con, tổ mẫu xem như dính chút hào quang của con”
Tân An vui vẻ ra mặt, “Thật là có chút kinh hỉ.”
Lão thái thái nở nụ cười, để bọn họ ở lại dùng bữa sáng, hai người nhiệt tình một trái một phải đỡ lão thái thái đến bàn ăn, còn không quên chào hỏi Đường Vinh và Đào Di Nhiên . Đường Vinh vốn muốn đến lấy lòng lão thái thái, kết quả là bị Đường Mạch đoạt nổi bật. Đào Di Nhiên sau khi thỉnh an lại không nói nhiều một chữ, hắn muốn nói gì đó cũng không có chủ đề.
‘ Phu thê lão đại cũng thế, sớm như vậy đã tới bồi lão bà tử ta cũng là vất vả, đừng đứng đấy.”
“ tổ mẫu nói gì vậy”
Cuối cùng Đường Vinh cũng tìm được cơ hội nói chuyện.” có thể bồi tổ mẫu là phúc của tôn nhi, hôm qua cơ thể Di nhi không khỏe không tới chỗ tổ mẫu được, trong lòng nàng rất áy náy, tối qua còn nhắc mãi”
Tình cảm của Lão thái thái với trưởng tôn cũng bình thường, đối với Đào Di Nhiên lại cũng không thực thích. Bà đã già, mắt mờ nhưng còn chưa mù, vẫn thấy được ánh mắt ghét bỏ của Đào Di Nhiên , đây là chướng mắt lão bà tử như bà sao.
“ đều ngồi đi, muốn ăn thì gắp, chớ có rụt rè.”
Tân An và Đường Mạch đỡ lão thái thái ngồi xuống, sau đó hai người liền bận rộn, một người múc cháo, một người chia thức ăn, an bài thỏa đáng cho lão thái thái xong mới ngồi xuống. Tối qua Đường Mạch uống rượu nên nay dạ dày không thoải mái,ăn chút cháo rau xanh xong thấy cả người thoải mái hơn hẳn, hai ba miếng ăn hết bát cơm, lại xới thêm một bát. Vốn dĩ Tân An cũng ăn uống được nên cũng ăn vui vẻ. Đào Di Nhiên cũng không rụt rè,một cái sủi cảo thủy tinh, năm sáu miếng bánh hoa đào
Đường Vinh ăn xong không đi mà lưu lại bồi lão thái thái nói chuyện. Đường Mạch lại vội vàng muốn mang Tân An đi trước, nói là người Tân gia chuẩn bị trở về, không biết khi nào mới về kinh, nên thừa dịp mọi người còn ở kinh thành, muốn dẫn Tân An bồi phụ mẫu nàng nhiều một chút. “ Hôm nay chúng con không ăn ở nhà, bữa tối cũng không về”
Lão thái thái là người hiểu lý lẽ, sai Cam Lộ mang trà và rượu ra “ Trà và rượu này không tồi, con mang hiếu kính nhạc phụ nhạc mẫu”
Đường Mạch hớn hở cảm tạ, lại nịnh nọt lão thái thái một hồi mới cùng Tân An rời đi. Tân An có chút ngoài ý muốn “ trước đó ngươi không nói sẽ đưa ta về Tân gia”
“ sao, cao hứng không?”
Đường Mạch đắc ý, đuôi của hẳn muốn vểnh lên trời, tiến lại gần nàng, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy nói “ sống hai đời mà cửa lớn hầu phủ ngươi cũng chưa bước ra vài lần, có mệt không? Ra ngoài đi dạo, nhìn người mới, việc mới sẽ chậm rãi trẻ ra, bằng không cứ để những chuyện xưa cũ nghẹn trong lòng nhiều sẽ khó chịu”
Tân An nở nụ cười “ an bài không tồi, tính cho ngươi một công.”
Loại cảm giác này thật mới lạ, cũng không cần cẩn thận tìm tòi, nàng cao hứng theo hắn ra khỏi phủ.
Đến Tân gia, Tân phu nhân nhìn thấy nàng cảm thấy thật ngoài ý muốn, trong mắt đầy vui mừng “ sao con cũng tới?”
“ tiểu tế của người mang con tới, nói mọi người rời kinh không biết bao giờ mới được gặp lại, nên muốn thừa dịp mọi người còn ở kinh thành gặp nhiều hơn.”
Nàng nói thế vừa để vui đùa, vừa giúp phụ mẫu yên tâm. Tân phu nhân lại đỏ vành mắt, vui mừng nhìn Đường Mạch “ Hiền tế ngoan, cảm ơn con”
Tân Khoan vừa chạy tới nghe thấy những lời này hảo cảm với Đường Mạch lại nhiều hơn một chút. Đường Mạch chắp tay hành lễ với Tân Khoan “ Nhạc phụ, tiểu tế lại tới nữa”
“ tới là tốt, con có tâm rồi”
Đường Mạch cười nói : “ Hôm nay nhạc phụ có an bài gì không, nếu không tiểu tế mang mọi người đi dạo một vòng, xem xét phố phường kinh thành?”
Hôm qua mang tiểu cữu đi một chuyến, hôm nay cả nhà cùng đi.
“ được, được”
“Hoàn đệ muốn đi liền đi” Đường Mạch vui tươi hớn hở “Hôm nay ra cửa đi chơi, đi nơi nào cũng được, con sẽ an bài”
“ tỷ phu tốt nhất”
Tân Hoàn vô cùng đắc ý. Mọi người ra khỏi cửa. Tân An và Tân phu nhân ngồi chung một xe ngựa, lên xe Tân phu nhân vui mừng kéo tay Tân An “ Ban đầu nương rất lo lắng, nhưng hai ngày nay thấy hắn cũng không tồi, mặc dù không có thành tựu gì, nhưng từ thái độ với chúng ta có thể thấy là nhân phẩm không tồi.”
“ con không thấy hôm qua hắn bồi phụ thân con uống rượu đâu, đem phụ thân con hống đến mặt mày hớn hở, liên miệng gọi hiền tế, nếu là vị thế tử kia chưa chắc đã hạ thân phận lấy lòng nhạc phụ như vậy.”
Tân An cười không nói, Tân phu nhân vỗ mu bàn tay nàng: “ Việc này đã định, trong lòng con vạn lần không được có ý khác.”
“ con đã biết”
Nói đến Đường Vinh tâm tình Tân An liền không tốt, chủ động bỏ qua đề tài này “ Nương, lần này trở về không biết bao giờ mới gặp lại, hôm nay chúng ta vui vẻ đi dạo, con đi gấp, tại tiểu tế kia của người không nói trước là muốn đưa con cùng đi, hại con không mang bạc, hôm nay con thích cái gì nương phải trả tiền cho con.”
Tân phu nhân dí trán nàng “ con đó, vẫn còn giống trước đây, con là nữ nhi bảo bối của nương, con nhìn trúng cái gì nương đều mua cho con.”
Hai người nói cười rất nhanh đã đến trà lâu. Đường Mạch cười giới thiệu “ đây là Ngộ Tiên lâu, là trà lâu lớn nhất kinh thành nằm trên đoạn đường tốt nhất, ngồi ở nhã gian tầng hai không chỉ có thể thấy cảnh mấy con phố mà còn có thể nghe người khác phẩm trà đàm luận.”
Mọi người theo tiểu nhị lên tầng hai, vừa ngồi xuống nước trà và điểm tâm đã được mang lên. Tân Khoan nhấp một ngụm trà, thoải mái dựa vào ghế “ Kinh thành ta cũng tới nhiều lần rồi, đến đi vội vàng, trà lâu cũng tới nhiều nhưng muốn ngồi xuống thưởng trà ngắm cảnh thì đây đúng là lần đầu”
Không cần xã giao, không cần đấu trí đấu dũng, ngồi phơi nắng uống trà như vậy đúng là sự hưởng thụ
Tân An cũng cảm thấy thoải mái, đã lâu nàng chưa thả lỏng như vậy. Không cần nghĩ việc gì, ngồi không như vậy cũng thấy vui vẻ. Dưới cửa sổ, người đi tới đi lui, thanh âm rao hàng không dứt. khi nàng đang muốn thu hồi ánh mắt, mấy người ăn mặc hoa hòe hoa sói xuất hiện trong tầm mắt nàng. Nàng quay đầu hỏi Đường Mạch “ ngươi hẹn cả bằng hữu sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


