Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng sinh gả cho tiểu thúc Chương 2: Ngươi Cũng Trở Về Rồi?

Cài Đặt

Chương 2: Ngươi Cũng Trở Về Rồi?

Con người luôn phải trải qua một vài chuyện mới hiểu được ý nghĩa của sự sống, khi trước mắt toàn là màu đỏ rạng rỡ, bên tai truyền đến những lời chúc mừng.Tân An vô thức che miệng, cố kìm nén tiếng nức nở trong cổ họng.

Rõ ràng bà đã bị Đường Vinh chọc cho tức chết, trước khi ch.ết còn hối hận vì không có cơ hội kéo hắn ch.ết chung, sao giờ lại đang ngồi trong kiệu hoa cơ chứ?

“Kiệu hoa của Tân gia đến rồi.”

“Kiệu hoa của Đào gia đến rồi.”

Vô số tiếng cười nói lọt vào tai Tân An , khiến bà chợt ngẩn ra, ngay sau đó kiệu hoa hạ xuống đất, tiếng hô của bà mối vang lên:

“Mời đại công tử đá vào kiệu.”

Những kí ức xa xưa tràn vào trong tâm trí, đây là những âm thanh vào ngày mà bà gả tới Đường gia năm xưa, năm đó bà tràn đầy tình yêu gả vào,lại phải chịu một thân ô danh mà chết. tất cả những chuyện trong quá khứ lướt qua tâm trí bà nhanh như cơn gió, khiến bà không nghe thấy bất cứ tiếng ồn gì từ bên ngoài nữa, không cảm nhận được tiếng kiệu hoa bị đá, cũng không nhìn thấy bàn tay chìa ra muốn nắm lấy tay bà.

Bà thế mà lại trở về rồi, quay về cái hôm mà bà gả cho Đường Vinh .

Nhưng sao mà bà có thể tiếp tục gả cho Đường Vinh được chứ?

Đường Vinh là công tử được tận tâm tận lực bồi dưỡng kể từ khi Uy Viễn hầu phủ bỏ võ theo văn, thuộc triều đại Nam Nhạc.

Người đời đều nói hắn ta tuân thủ khuôn phép, kiềm chế bản thân, gia giáo lễ nghi, thanh cao nhã nhặn, mọi chuyện đều không tranh không giành, giống như trăng sáng trên cao.

Trước kia bà vừa gặp đã thích hắn, về sau Đường gia cho người đến cửa cầu thân, bà vui mừng gả đi.

Sau khi thành hôn, bà thương hắn mẫu thân ruột qua đời sớm, căm phẫn hắn bị kế mẫu ức hiếp, chỉ cần là thứ hắn muốn thì bà đều thay hắn tranh đấu.

Cái gì mà không tranh không giành, cái gì mà trăng sáng trên cao, chẳng qua chỉ là đứng trên vai bà để mua danh chuốc tiếng mà thôi.

Đáng hận, bà đánh đổi một đời vì Đường Vinh , đến cuối cùng thứ bà nhận được lại là ác danh chỉ giỏi luồn cúi, tính toán so đo, thanh danh bại hoại.

Tân nương cứ trì hoãn mãi không xuống kiệu, bà mối lại cười nói mấy câu may mắn, tiếng cười ầm ĩ khiến Tân An tỉnh táo trở lại, bà chậm rãi đưa tay lên để Đường Vinh nắm lấy tay bà đưa xuống kiệu.

Kiệu hoa đã đến cửa lớn Đường gia, hôn sự này nàng không thể tránh được.

Kiệu hoa phía đối diện cũng dừng lại, Đường Vinh con của chính thất và Đường Mạch con của kế thất thành thân cùng một ngày, trên mặt của hai huynh đệ bọn họ không có vẻ gì là vui mừng, gật đầu khách sáo với nhau rồi cùng tiến vào cửa.

Thời gian trùng khớp với kiếp trước, Tân An hoàn thành bái đường, sau đó được bà mai và các nha hoàn đưa tới hậu viện.

đương gia chủ mẫu của Uy Viễn hầu phủ, Vương thị là kế thê, là người khá có tâm cơ và thủ đoạn. Nàng không muốn con trai mình cưới một thê tử chỉ biết đánh đàn ngâm thơ, vô hại như Đào Di Nhiên . Thế nên bà ta đã lập mưu đổi đường tới viện của Đường Vinh và Đường Mạch cho nhau, với lí do chỗ của Đường Mạch không đủ ánh sáng, mục đích thật sự chính là để tráo đổi tân nương.

Kiếp trước Tân An luôn để ý đến tình cảnh của Đường gia, đã sớm nhận ra âm mưu này nên lúc đi sai đường nàng đã lên tiếng nhắc nhở, vì vậy nàng thuận lợi gả cho Đường Vinh , thế mà hôm nay nàng lại chẳng có chút mảy may lưỡng lự nào mà đi theo bà mối.

Thực ra Đường Mạch cũng không thích nàng, Đường Mạch giống với mẫu thân của hắn, là người được mài giũa tư tưởng để leo lên cao, hai người có xung đột lợi ích trực tiếp, thường có không ít lần đấu đá trong âm thầm.

Dù nhìn nhau không vừa mắt nhưng vẫn không ngăn được nàng ngưỡng mộ thê tử của Đường Mạch là Đào Di Nhiên , chỉ vì thứ mà hắn muốn có được thì sẽ tự mình tranh giành, trước giờ chưa từng để Đào Di Nhiên bận lòng.

Giống như bị trời cao trêu đùa, Đào Di Nhiên nổi danh kinh thành là quốc sắc thiên hương, cầm kì thư họa thứ gì cũng giỏi, thế mà tính nết lại giống với Đường Vinh , ghét nhất là kẻ gian như Đường Mạch, có thể dễ dàng cho đi những thứ mà Đường Mạch vất vả giành được.

Mỗi lần như thế Đường Mạch đều tức gần chết.

Vào phòng tân hôn, Tân An ngồi bên mạn giường, tự động chặn những âm thanh bên ngoài khăn trùm đầu, trong lúc đợi Đường Mạch nàng mới có thời gian bình ổn lại tâm trí mình, cảm thấy chuyện này li kì giống như một giấc mơ, cảnh trong mơ lại quá đỗi chân thật.

Nàng không hối hận đã vì Đường Vinh mà đánh đổi, suy cho cùng sự đánh đổi đó cũng là nàng cam tâm tình nguyện, chỉ là cuối cùng Đường Vinh không nên bạc tình bạc nghĩa với nàng như vậy.

Nàng cụp mắt xuống nhìn đầu ngón tay mềm mại chạm vào lòng nàng tay trắng nõn mà không khỏi vui mừng. làm gì có người nào đã từng trải qua thời khắc già nua suy yếu lại từ chối được trở về năm mười sáu tuổi chứ?

Nàng thật sự trở về rồi.

Chẳng biết đã qua bao lâu, đôi giày màu đen xuất hiện trong tầm mắt nhỏ đến đáng thương của Tân An , khi khăn trùm đầu được vén ra, nhìn thấy sắc mặt của Đường Mạch chẳng có tí mảy may ngạc nhiên nào, ngược lại vẻ hoảng loạn trên mặt nàng lại có phần buồn cười.

Ánh mắt của Đường Mạch không có ý tốt, trong lòng hừ lạnh, nữ nhân này từ ngày gả đến Đường gia đã đối phó với hắn, phòng bị hắn như phòng trộm, nếu không phải nàng đối đầu với hắn khắp nơi thì hắn đã có một đời thuận lợi, công thành danh toại rồi.

Thấy hắn không nói gì cũng chẳng ngạc nhiên, lại còn nhìn mình với ánh mắt như nhìn kẻ thù, trong lòng Tân An hiểu ngay, mở miệng thăm dò : “Ngươi cũng trở về rồi?”

“Đúng.”

Tân An đứng dậy gỡ khăn trùm đầu ra ném sang một bên, cười nhạo một tiếng, hai người kiếp trước là mối quan hệ thúc tẩu, lại còn là kiểu hận không thể xé xác nhau, thế mà kiếp này lại thành phu thê, biết rõ quá khứ của nhau, ông trời đúng quả thật là biết trêu đùa người khác mà.

“Thế Đường Vinh thì sao?”

Đường Mạch cũng cười nhạo y như Tân An vừa nãy: “Lão già kia cảm thấy Tân gia có lợi cho Đường gia, nhưng hắn thì không cho rằng như vậy đâu, nữ nhi của một thương gia buôn muối làm sao sánh được với nữ nhi của quan tứ phẩm? Cơ hội dâng đến tận miệng lại chẳng nhanh chóng muốn gạo nấu thành cơm hay sao? Ngày mai mà hỏi đến thì kiểu gì cũng nói rằng uống nhiều rượu quá nên đầu óc mê man, nhìn không rõ ai với ai.”

Tân An cười tự giễu: “Đến cả lí do cũng thay hắn nghĩ xong rồi, con người ngươi cũng khá tốt đó chứ, nhân tiện giờ ngươi mà chạy sang đó nói không chừng là vẫn còn kịp đấy, biết đâu được vẫn chưa đi đến bước cuối cùng .”

Đường Mạch quay người lại thu dọn đậu phộng và táo đỏ rải trên giường, thấy nàng vẫn còn tâm trạng trêu chọc mình, hắn hừ lạnh:

“Phu quân mà ngươi liều mạng bảo vệ giờ đang mây mưa với nữ nhân khác đấy, trong lòng ngươi không khó chịu, không chuẩn bị đi làm loạn hay sao?”

“Nói sao thì hắn cũng để ngươi làm Uy Viễn hầu phu nhân bao nhiêu năm như thế, quá vô tình.”

Tân An nhét một nắm đậu phộng và táo đỏ vào lòng hắn rồi đi thẳng tới bàn trang điểm, nhìn bản thân xinh đẹp trong gương đồng, chẳng có điểm nào giống người quanh năm phải vất vả lo toan đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, khoé miệng nàng cong lên, vuốt nhẹ trâm trên đầu, cũng không quên châm biếm lại:

“Tâm can bảo bối của ngươi giờ đang vui sướng rên rỉ dưới thân của nam nhân khác đấy, giờ sừng của ngươi cũng chẳng khác gì con kì lân cả, còn dám nói ta à?”

“Nàng ta lo lắng cho ngươi khắp nơi, sợ ngươi dính phải tiếng xấu, thay người trả lại bao nhiêu thứ mà ngươi tranh giành được, sao ngươi không biết ơn tí nào vậy?”

Những lời này nam nhân nào mà chịu đựng được cơ chứ, cho dù đời này hắn một chút cũng không muốn dính đến nữ nhân đó nữa thì cũng không cho phép bản thân bị sỉ nhục như vậy. Ánh mắt Đường Mạch lộ ra vẻ dữ tợn, trán nổi đầy gân xanh, hung hăng bước tới túm lấy cổ tay của Tân An .

“Ngươi có tin giờ ta sẽ giết ngươi luôn không? Sau đó ta sẽ nói là ngươi không chịu nổi bị làm nhục nên đâm đầu vào cột mà chết.”

“Không chịu nổi bị làm nhục?”

Tân An bật cười vui vẻ: “Sao đây? Ngươi cũng uống say rồi? Đầu óc mê man? Hoá ra lí do này là ngươi tự nghĩ ra cho bản thân mình à?”

Đường Mạch thoáng chốc ngây người, đây là lần đầu hắn thấy nữ nhân này cười vui vẻ như vậy, giống như yêu cơ hoạ quốc, sao trước kia chỉ thấy giống quỷ dạ xoa cay nghiệt nhỉ? Rõ ràng nàng xinh đẹp đến vậy, sao hắn chưa từng nhận ra?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc