Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước đây mỗi lần Thái cô cô nói gì, dù không làm theo thì Đường Vinh cũng sẽ nghe một chút, và luôn giữ thể diện cho bà ta. Nhưng lần này, hắn chẳng những không cho bà ta đụng vào của hồi môn, mà còn cẩn thận giao chìa khóa và sổ sách cho Đào Di Nhiên giữ.
Thái cô cô nắm chặt tay, hôm qua bà ta đã thua lớn ở viện nhị thiếu gia, người hầu trong phủ đều cười nhạo bà ta. Bà ta phải nhanh chóng lấy lại uy tín của mình.
“Thế tử.”
Bà ta lên tiếng gọi khi Đường Vinh đang định đỡ Đào Di Nhiên vào cửa: “Thiếu phu nhân đã về nhà chồng, hôm nay lại là ngày tốt, nên mời phu nhân cũng uống một ly trà của tức phụ mới phải.”
Lần này không chỉ Đường Vinh thấy hợp lễ, mà Đào Di Nhiên cũng thấy nên làm.
“Ta quả thực nên kính trà mẫu thân, xin Thái cô cô sắp xếp giúp.”
Thái cô cô lập tức sai hạ nhân trong Xuân Hoa viện chuẩn bị, không lâu sau đã bày biện trang trọng. Khi Đào Di Nhiên đến, chỉ thấy Thái cô cô đang ôm bài vị của tiên hầu phu nhân đứng đó, chính giữa đặt một cái ghế, trước ghế là một chiếc đệm, rõ ràng có bàn thờ nhưng lại ôm bài vị vào lòng. Ma ma bồi giá của Đào Di Nhiên là Lưu cô cô lập tức hiểu ý định của bà ta, liền mỉm cười nói: “Thái cô cô, sao lại mang bài vị của tiên hầu phu nhân xuống đây?”
Thái cô cô vẻ mặt nghiêm nghị: “Tiên phu nhân khi còn sống yêu thương thế tử nhất, lúc lâm chung cũng không yên lòng nhất về thế tử. Nay thế tử lấy thê tử, tiên phu nhân chắc chắn rất vui mừng, nhất định phải tự mình uống trà của tức phụ.”
Lưu cô cô vẫn cười nói: “Tiên hầu phu nhân thân phận tôn quý, lòng dạ nhân hậu, chắc chắn sẽ thương yêu tức phụ. Thái cô cô suy nghĩ chu đáo, hay là cho người mời hầu phu nhân đến uống trà thay tiên hầu phu nhân thì thế nào?”
Bà già không biết xấu hổ này còn muốn thay tiên hầu phu nhân nhận lễ lớn của thiếu phu nhân nhà nàng, uống trà của tức phụ, cũng xứng sao?
Ánh mắt Thái cô cô nhìn về phía Đường Vinh , bà ta tin chắc Đường Vinh do mình nuôi lớn sẽ cho bà ta chút thể diện này.
Đường Vinh cau mày: “Thái cô cô, hãy đặt bài vị của mẫu thân về bàn thờ, mẫu thân nhân hậu sẽ yêu thích Di nhi.”
Nụ cười trên môi Lưu cô cô càng sâu, bà ta nhìn một cái hai nha hoàn phía sau liền tiến lên dời ghế đi, Thái cô cô mặt mày u ám, chậm rì rì đặt bài vị trở lại bàn thờ.
Đào Di Nhiên quỳ xuống, nha hoàn bên cạnh mang trà tới, vừa đặt vào tay nàng ta thì một tiếng hét vang lên kèm theo âm thanh của chén trà rơi xuống đất, nước trà có một phần nóng bắn lên đầu gối nàng ta khiến nàng ta đau đến ứa nước mắt. Lưu cô cô nhanh chóng tiến lên trước, trách mắng: “Ai chuẩn bị trà này thế, vẫn còn nóng mà đã mang đến đây, là cố tình không muốn tiên hầu phu nhân uống trà của tức phụ sao?”
Thái cô cô đang định quở trách Đào Di Nhiên thì lời nói bị nghẹn lại, không thể nói ra, bà ta quay lại tát một cái vào mặt tiểu nha hoàn: “Đồ tiện tì, việc nhỏ như thế cũng không làm xong.”
Nha hoàn không dám nói gì, vội vàng quay lại chuẩn bị chén trà khác. Đường Vinh thương xót Đào Di Nhiên bị bỏng, muốn đỡ nàng ta về phòng bôi thuốc, nhưng Đào Di Nhiên mắt đỏ hoe lại kiên quyết lắc đầu: “Mẫu thân chưa uống trà của ta, ta không sao đâu.”
Đường Vinh càng thêm thương xót và bắt đầu cảm thấy không hài lòng với Thái cô cô. Sau màn hỗn loạn vừa rồi, cuối cùng trà cũng thuận lợi được dâng lên, Đường Vinh vội vàng bế Đào Di Nhiên về phòng ngủ, cẩn thận bôi thuốc cho nàng ta.
Sau bữa tối, Đường Mạch nghe được tin tức của Xuân Hoa viện thì nhìn người ngồi đối diện, cười khẩy.
“Nàng ta thế mà có mặt mũi nói nhường lại bát mẫu đơn hoàng ngọc cho nàng?”
“Không biết còn tưởng rằng bát mẫu đơn hoàng ngọc đó đã là của nàng ta rồi.”
Tân An không ngạc nhiên với hành động của Đào Di Nhiên , nhưng lại tò mò về thái độ của Đường Mạch: “Sao ta nhớ trước đây ngươi thích nàng ta lắm mà, lẽ ra phải sớm biết rõ nàng ta là người không tranh không giành mới phải, bây giờ lại lòng đầy căm phẫn là sao?”
Đường Mạch tức giận lườm nàng một cái: “Trước đây đại ca tốt kia của ta không phải cũng luôn tỏ ra yêu thương thê tử sao? Giờ không phải nàng cũng muốn dùng một ly rượu độc để kết liễu hắn ta đấy ư?”
Tân An trừng mắt nhìn hắn, Đường Mạch cười tự giễu: “Đào Di Nhiên lúc nào cũng khoan dung với bản thân, nghiêm khắc với người khác, quen làm bộ làm tịch chụp mũ cho người khác. Đường Vinh còn mong chờ nàng ta đi tranh giành bát mẫu đơn hoàng ngọc, không biết rằng Đào Di Nhiên cũng nghĩ thế, đều đang chờ đối phương thay mình tranh giành, nàng nói xem cuối cùng bọn họ có cắn xé nhau không?”
Tân An không có tâm trạng nghĩ về chuyện đó, trong lòng nàng ngổn ngang đủ cảm xúc, chậm rãi nói: “Ta thua Đào Di Nhiên chẳng oan chút nào.”
Đường Vinh đối với nàng chỉ là lợi dụng, còn với Đào Di Nhiên mới là thật lòng, thích hay không thích thật sự rất rõ ràng.
“Kiếp trước ta bị Thái cô cô bắt nạt thảm hại. Một là vì trong lòng Đường Vinh không có ta, nên đương nhiên không quan tâm ta chịu ấm ức gì; hai là vì nhà họ Tân không có địa vị cao, Thái cô cô luôn lấy xuất thân của ta ra để nói, ta tuy có thể phản bác nhưng lại lo Đường Vinh vì thế mà khó xử, Vương cô cô và Xuân Dương Xuân Lục hành xử theo thái độ của ta, chủ tớ đều sống trong uất ức.”
“Đào Di Nhiên dù là lúc đi theo ngươi hay sau này dựa vào Đường Vinh , đều sống rất tốt, không chịu chút ấm ức nào.”
Thế mà hôm nay nàng còn âm thầm mong Thái cô cô có thể làm khó Đào Di Nhiên , thật nực cười.
Đường Vinh là người có trái tim có mắt nhìn, chỉ là trước đây không nhìn thấy nàng mà thôi.
Đường Mạch không thể tin nổi quay đầu lại, nắm chặt chiếc cốc trong tay: “Nàng nói rõ ràng chút đi, sau này nàng ta còn dựa vào Đường Vinh là sao, từ khi nào?”
Tân An mệt mỏi, không muốn nói nhiều, Đường Mạch chống nạnh đi qua đi lại trong phòng:“Có phải là Đường Vinh ép buộc không, cũng phải thôi, bọn họ mẹ goá con côi sống trong phủ không biết bị nàng bắt nạt ra sao, nàng ta tìm Đường Vinh giúp đỡ cũng là hợp lý.”
Tân An ngước mắt lên: “Ngươi cảm thấy tự lừa dối mình như thế trong lòng thấy thoải mái thì cũng được.”
Đường Mạch dừng bước, hồi tưởng lại quá khứ, cười khổ: “Đúng là có chút tự lừa dối mình.”
“Đương nhiên là đánh cược vào thủ đoạn của mẫu thân ngươi, đánh cược ngươi có thể cười đến cuối cùng , ngươi không biết là Đào gia ban đầu định đưa nàng ta vào phủ nhị hoàng tử làm trắc phi sao?”
Thấy ánh mắt mơ hồ của Đường Mạch, Tân An biết hắn không biết chuyện này, thở dài một hơi: “Điều này ta tình cờ nghe được khi nói chuyện phiếm với các phu nhân các phủ , nàng ta đã từng tìm cách quyến rũ nhị hoàng tử, nhị hoàng tử cũng có ý với nàng ta, nhưng tiếc là phụ thân của nhị hoàng tử phi không chỉ là tướng quân nắm giữ binh quyền, bản thân ông ta hành sự cũng rất quả cảm, hơn nữa còn đích thân đứng ra làm nhục nàng ta, nhị hoàng tử còn phải dựa vào nhị hoàng tử phi để leo lên, đương nhiên không dám đắc tội nhị hoàng tử phi.”
“Chuyện này tuy không công khai, nhưng không ít thế gia biết chuyện này. Thế nên thế gia có thể tiếp nhận nàng ta không nhiều, lựa chọn tới lui, chẳng phải ngươi là người được chọn hay sao?”
“Nếu ngươi cuối cùng kế thừa tước vị thì nàng ta kiếm lời, lần này đổi thành Đường Vinh , chính là thế tử, còn có gì phải do dự?”
Đường Mạch cười khổ, bỗng nhiên hiểu ra tại sao Đào Di Nhiên luôn xem thường hắn, trước đây hắn còn tưởng mình làm không đủ tốt, hóa ra hắn chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ, trước nay đều không phải là lựa chọn đầu tiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


