Đào Di Nhiên nghĩ hôm nay Tân An nhất định sẽ quẫn bách, dù nàng hoa ngôn xảo ngữ thế nào cũng không thay đổi được việc nàng là nữ nhi của thương nhân buôn muối. Nữ nhi thương hộ đê tiện xâm nhập thịnh hội như Hương yến, nàng ta còn đang chờ xem trò cười của nàng, ai biết nàng lại quen biết thế tử phi của Thành Quận vương phủ.
Quận vương phủ và Hầu phủ cách biệt như trời với đất. Hầu phủ có được nhờ lão gia tử tích chiến công, Thành Quận vương phủ là tông tộc hoàng thất, không thể so sánh nổi.
Tân An nói mấy câu với Lý Ngọc Yến, hai người cười khẽ. Gió thổi làm lá sen chập chờn, mọi người nhao nhao ngắm hồ sen. Có người thấy Tân An bám được Lý Ngọc Yến thì trong lòng không phục, cười nói “ Nghe nói Hoài Giang giàu có, không biết hoa sen ở Hoài GIang có diễm lệ như ở kinh thành không?
Tân An giương mắt, cảm thấy người này lạ mặt, vốn nên là Đào Di Nhiên giới thiệu giúp nàng, nhưng ĐÀo Di Nhiên vì tránh Nhị hoàng tử phi cho nên giả chết không mở miệng. Lý Ngọc Yến chủ động giúp nàng “ Đây là tiểu thư của Kinh kì phủ doãn Trương đại nhân. Tân muội muội có thể gọi nàng là Trương nhị cô nương.”
Tân An nói cám ơn, thầm nghĩ mẫu thân của nàng ta vừa mới không hạ được mặt mũi ĐƯờng gia, nữ nhi thấy nàng liền muốn xông đến tìm chút mặt mũi, cười nói với Trương nhị cô nương “ Hoài Giang có nhiều loại sen, nhưng chủ yếu là trồng để lấy ngó sen, ruộng sen chỉ toàn lá, lá nhiều hoa ít, hoa sen cũng có hình thái không đồng nhất, chủ đạo là màu trắng và hồng, hoa màu trắng cho ngó sen giòn giòn, hoa màu hồng cho ngó sen thơm ngọt mềm mại.”
“ Hoa sen ở kinh thành thì ta không biết nhiều, nhưng như hồ sen trước mắt giống như văn nhân mặc y phục đẹp trong ngày hè, lá xanh đậm, hoa xinh đẹp như ráng mây, giống tiên tử, làm người ta muốn ngắm mãi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)