Edit + Beta: Hạnh Hạnh
Sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, Đường Hạnh lê thân xác mệt mỏi của mình lên tàu điện ngầm về nhà.
Hôm nay cô đi đôi giày vải, đế giày hơi cứng, mà còn đi lại nhiều nên chân đau không đứng vững được.
Cô tắm xong thì nghe thấy âm thanh trong bếp, “Nhất Nhất, anh về rồi à?”
Trình Liễm Nhất đang thái rau, anh đáp, “Ừ.
Em sao thế? Hôm nay đi làm mệt lắm à?”
Đường Hạnh choàng khăn tắm lên đầu, đi tới ôm eo anh: “Anh thì sao? Ở bệnh viện có vất vả không?”
“Không sao.” Trình Liễm Nhất không dừng tay, “Hôm nay anh về hơi muộn.”
Đường Hạnh buông tay, cô xắn tay áo lên, nói: “Để em giúp anh.”
Trình Liễm Nhất cản cô lại, “Không cần đâu, anh tự làm được mà, em sấy tóc đi rồi ăn cơm.”
Đường Hạnh kiễng chân hôn lên má anh, “Thưởng cho anh một cái nè.” Nói rồi cô cười khúc khích chạy khỏi phòng bếp.
Trình Liễm Nhất thất thần, thức ăn trong nồi suýt nữa cháy khét, cũng may anh chạy nhanh tới xem, nếu không hôm nay không có gì ăn rồi.
Anh bật cười, rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên được cô hôn, nhưng lại hấp tấp vui vẻ như đứa trẻ mới lớn.
***
Đường Hạnh sấy tóc xong, Trình Liễm Nhất đặt đồ ăn lên bàn, cô ngồi xuống nhìn cả bàn đồ ăn, nói: “Không ai so được với Nhất Nhất tài đức vẹn toàn của em.”
Trình Liễm Nhất xới cơm đưa cho cô, khẽ cười, “Em thấy thế hả?”
“Mấy hôm trước Giai Lệ còn bảo bạn trai cô ấy không bằng anh đó.” Đường Hạnh vừa ăn vừa nói.
“Vậy tối nay có thể thêm một lần không?” Trình Liễm Nhất cau mày.
Đường Hạnh không kịp đề phòng, cô sợ tới mức ho khan vài tiếng, “Khụ khụ… Nhất Nhất, lần sau lúc ăn cơm không được nói mấy chuyện này.”
Trình Liễm Nhất vô tội nhìn cô, “Cũng chẳng phải là lần đầu tiên, sao em vẫn ngại thế?”
Đường Hạnh nghiến răng, “Lúc nào em cũng thấy chưa quen.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)