Tháng sáu, thời tiết dần nóng lên, sinh viên năm tư đi thực tập cũng bắt đầu quay lại trường, chuẩn bị bảo vệ khóa luận tốt nghiệp.
Bốn người gặp lại trong kí túc xá, chuyện đầu tiên cần làm là quét dọn qua, bụi bặm tích tụ cả năm trời bẩn không thể chịu nổi.
Từ Viên Viên kể mấy chuyện thú vị mình gặp trong đài truyền hình, bốn người trò chuyện rất vui vẻ.
“Quét dọn kí túc xá xong chúng ta ra ngoài ăn đi, lâu lắm không tụ tập rồi.
” Điền Giai Lệ nói.
Ngô Mẫn Nhi vừa lau bàn vừa nói: “Được.
”
Đường Hạnh và Từ Viên Viên không có ý kiến gì, nhao nhao gật đầu.
Tới nhà ăn, Điền Giai Lệ nhìn Đường Hạnh, sau đó bắt đầu kể khổ với hai người còn lại, cô nói không ngừng nghỉ: “Các cậu không biết cái bóng đèn lớn 1200 oát là tớ đây đã khổ sở như thế nào mới sống sót được trong hoàn cảnh ngược chó đâu.
”
Mặt Đường Hạnh nóng lên, cảm thấy rất xấu hổ.
Từ Viên Viên bật mode hóng chuyện nhìn Điền Giai Lệ: “Sao vậy sao vậy?”
“Có lần tớ đi phỏng vấn về, thấy hai người họ đang ngồi trên sô pha hôn nồng nhiệt, cảnh đó khiến cái mặt già của tớ đỏ lên luôn.
” Điền Giai Lệ nhấp một ngụm trà tiếp tục nói.
Đường Hạnh nghe vậy lập tức nôn nóng, cô vội chạy đến cạnh Điền Giai Lệ, cố gắng che miệng cô nàng lại.
“Giai Lệ, cậu đừng nói nữa!”
“Các cậu mau kéo cậu ấy ra giúp tớ!” Điền Giai Lệ giãy giụa nói.
Ngô Mẫn Nhi giữ chặt Đường Hạnh từ phía sau, kéo cô đến chỗ khác, “Nói đi nói đi, nói nhanh.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)