Edit + Beta: Hạnh Hạnh
Hôm sau, Trình Liễm Nhất mang bữa sáng tới.
Đường Hạnh vui vẻ mở cửa cho anh, “Anh đến rồi.”
Trình Liễm Nhất xoa đầu cô, xách đồ ăn đưa cho Đường Hạnh, “Đói không?”
Đường Hạnh vội vàng cầm lấy: “Em đói lắm.” Nói rồi cô gọi Đỗ Tiêu Lê: “Tiểu Lê Tử, ra ăn sáng.”
Qua một đêm, tinh thần của cô nàng đã tốt hơn nhiều, trêu chọc Đường Hạnh: “Nhờ hồng phúc của cậu mới có người đưa đồ ăn sáng tới, không tồi đâu nha.”
Đường Hạnh đỏ mặt, giả vẻ tức giận, “Còn không ăn mau.”
“Ăn ăn ăn!” Đỗ Tiêu Lê vội vàng gật đầu.
Hai người ngồi trên bàn ăn, Trình Liễm Nhất ở trên sô pha nhìn Đường Hạnh.
Cô cắn miếng bánh bao, hỏi: “Mấy giờ cậu đi?”
“9 rưỡi, còn sớm lắm.” Đỗ Tiêu Lê bình tĩnh trả lời.
Đường Hạnh gật đầu, bây giờ mới 6 rưỡi.
Đỗ Tiêu Lê bất đắc dĩ nói: “Tớ biết đường mà, tự đi cũng được.”
“Hai tiết đầu tớ được nghỉ, vừa vặn có thể đi tiễn cậu.” Đường Hạnh nói tiếp, “Nhất Nhất cũng rảnh mà, cậu đừng lo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
