Đường Hạnh mím môi, có chút không tin: “Có phải anh đang an ủi em không?”
Trình Liễm Nhất thấy cô ngẩng đầu, động tác trên tay không dừng lại, xoa rối tóc mái của cô.
Anh mỉm cười: “Không có, em rất hợp với tóc ngắn.
”
Đường Hạnh đẩy tay anh ra, cau mày nói: “Em đang nói tóc mái.
”
“Không buồn nữa à?” Trình Liễm Nhất dắt tay cô, “Vậy chúng ta đi ăn.
”
“Xét thấy lời khen ngợi chân thành của anh, em sẽ không buồn nữa.
” Đường Hạnh sờ tóc mái nói.
Hai người đến nhà ăn gần nhất, lúc này đang là giờ cơm, trong phòng ăn người đến người đi vô cùng náo nhiệt.
“Em muốn ăn gì?” Trình Liễm Nhất cúi đầu hỏi.
“Em muốn ăn mì khô nóng.
” Đường Hạnh nói.
Trình Liễm Nhất đưa balo cho cô rồi nói: “Vậy em tìm chỗ ngồi đi, anh đi mua cho em.
”
Đường Hạnh gật đầu, sau đó đi tìm chỗ ngồi.
Người vào nhà ăn ngày càng nhiều, nếu không tìm chỗ ngồi có lẽ lát nữa phải đứng ăn cơm.
Đường Hạnh nhanh tay nhanh mắt tìm được vị trí hai chỗ đối mặt, cô bỏ cặp của Trình Liễm Nhất xuống chỗ đối diện, sau đó cũng ngồi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
