Edit + Beta: Hạnh Hạnh
Đường Hạnh rất thích cái tên này, cô sờ vài viên ngọc trai, nói nhỏ: “Chỉ cần là anh tặng thì em đều thích.
”
Trình Liễm Nhất cong môi cười, “Vậy em cứ đeo đi, đừng bỏ ra.
”
Đường Hạnh ngẩng đầu nhìn anh, “Vậy lúc tắm cũng không cần tháo ra sao?”
Trình Liễm Nhất ngẫm nghĩ một hồi, nói: “Không nên chạm vào nước.
”
“Vâng.
” Đường Hạnh lại cúi đầu ngắm chiếc vòng.
“Anh tặng quà cho em, em có nên đáp lễ gì không?” Trình Liễm Nhất trêu cô.
Cả người Đường Hạnh cứng đờ, cô không chuẩn bị quà, trong lòng hơi nôn nóng, vài giây sau, ánh mắt cô sáng lên.
Đường Hạnh rướn người, hôn lên môi Trình Liễm Nhất.
“Cái này thế nào?” Đường Hạnh đắc ý mỉm cười.
Trình Liễm Nhất sờ môi, có chút lưu luyến, “Rất tốt.
”
Đường Hạnh còn đang định nói tiếp thì cửa phòng mở ra, mẹ Trình thò đầu vào nói, “Hai đứa đang thầm thì chuyện gì thế?”
Đường Hạnh ngồi thẳng người, “Dì Lâm, bọn cháu có nói chuyện gì đâu.
”
“Sao vậy mẹ?” Trình Liễm Nhất bất đắc dĩ hỏi.
”
Mẹ Trình gật đầu, cười ha hả: “Không vội đâu, từ từ cũng được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
