Trình Liễm Nhất nhàn nhạt cười: “Em vào trước đi.”
Đường Hạnh lại không nghe theo, “Em nhìn anh đi rồi mới về.”
“Được rồi, em về phòng nhớ phải đi tắm luôn đó.” Trình Liễm Nhất xoa tóc cô, vừa cười vừa nói.
Đường Hạnh gật đầu, Trình Liễm Nhất mở ô, đi vào trong màn mưa.
Ánh mắt cô vẫn dõi theo bóng dáng của anh, đến khi khuất hẳn mới về phòng.
Ba cô bạn trong kí túc xá thấy Đường Hạnh về, kinh ngạc hỏi: “Mưa to thế cậu về kiểu gì vậy?”
“Nhất Nhất đưa tớ về đó.” Đường Hạnh bỏ balo xuống bàn, vội vàng cầm quần áo chuẩn bị đi tắm.
Từ Viên Viên thở dài nói: “Có bạn trai đúng là tốt thật, trời mưa còn có người đưa về.”
“Chuyện này đang nhắc nhở cậu, nếu mưa thì nhớ phải mang ô, vì cậu đâu có bạn trai.” Điền Giai Lệ đả kích.
Từ Viên Viên ôm ngực, vẻ mặt đau khổ không thiết sống nữa: “Giai Lệ, cậu quá ác độc rồi.”
Đường Hạnh tắm xong thì đi ra ngoài, đúng lúc nghe thấy lời của Điền Giai Lệ, bật cười ha hả: “Lần sau tớ cũng phải mang ô theo, mưa to không ngớt luôn.”
“Cậu đi phỏng vấn với Tần Nghi Thư thấy thế nào?” Ngô Mẫn Nhi lập tức bật mode hóng chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
