Trong đầm sen truyền đến tiếng côn trùng và ếch nhái kêu, gió đêm thổi qua mang theo hơi mát.
Dưới ánh đèn mờ mờ, bóng hai người chồng lên nhau, nhìn rất thân mật.
Đường Hạnh ngây ngốc đứng đó, cảm nhận nụ hôn của Trình Liễm Nhất.
Hai đôi môi chạm nhau, hơi thở kề nhau, đầu óc cô trở nên trống rỗng.
Cả người Đường Hạnh cứng đờ, chỉ thấy môi tê dại, tê dại đến tận lòng.
Trình Liễm Nhất nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô, xúc cảm mềm mại khiến anh lưu luyến quên lối về, hơi thở cũng dần hỗn loạn.
Khi anh nhìn thấy dáng vẻ ngây ngốc của Đường Hạnh, không khỏi thấp giọng cười, anh rời khỏi môi Đường Hạnh, ghé vào tai cô, “Phải nhớ hít thở.”
Đường Hạnh lập tức tỉnh táo lại, khuôn mặt và tai đều đỏ lên, ở dưới ánh đèn càng thêm mê người.
Đường Hạnh không trả lời, câu hỏi xấu hổ như thế cô không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng Trình Liễm Nhất lại nói tiếp: “Anh thích lắm, anh đợi ngày này lâu lắm rồi.”
Anh từng mơ thấy, còn tưởng tượng môi của cô mềm như thế nào, nhưng chỉ nếm qua mới biết được, tưởng tượng và hiện thực không giống nhau, cuối cùng anh cũng hiểu vì sao có nhiều người thích ăn thạch rồi.
Đường Hạnh cảm thấy rất ngọt ngào, cô ngẩng đầu nhìn Trình Liễm Nhất, “Có muốn hôn lại cái nữa không?”
Trình Liễm Nhất mím môi cười, “Cầu còn không được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
