Dưới ánh mắt tấn công của Trình Liễm Nhất, Đường Hạnh thở dài, cầm tay anh, giúp anh đeo đồng hồ.
“Được rồi đó.” Đường Hạnh bĩu môi.
Trình Liễm Nhất hài lòng thu tay trái, không biết có phải ảo giác không, anh luôn cảm thấy cái đồng hồ này nhìn thuận mắt hơn nhiều.
Món canh ở nhà ăn buổi tối là canh trứng rong biển, hơi nhạt, hơn nữa Đường Hạnh cũng không thích ăn rong biển.
Trình Liễm Nhất nhìn cô, nói: ” Em muốn uống nước không? Muốn uống gì?”
“Coca!” Đường Hạnh vội vàng trả lời.
“Uống ít đồ có ga thôi, không tốt đâu.” Trình Liễm Nhất bình tĩnh nói.
Đường Hạnh lập tức lộ ra vẻ mặt không vui, “Đâu phải ngày nào em cũng uống đâu.”
Trình Liễm Nhất buông đũa xuống, thật sự không thể làm gì cô, “Được, em chờ chút.”
Nhìn Trình Liễm Nhất đứng dậy đi mua coca, Đường Hạnh cong miệng cười, cô nhanh chóng ăn hết phần cơm còn lại, sau đó ngồi chờ.
Đường Hạnh ngửa đầu uống một ngụm lớn, cảm giác mát lạnh lập tức dâng lên, cô thấy vẫn chưa đã, lại uống một ngụm nữa, lúc này mới vặn chặt nắp chai.
Trình Liễm Nhất cũng đã ăn cơm xong, “Đi thôi.” Anh đứng dậy xếp hai khay cơm của chồng lên nhau, sau đó mang trả.
Đường Hạnh khoác balo, cầm coca đi theo.
Lúc này trời đã hơi mờ tối, hai người ra khỏi nhà ăn, Trình Liễm Nhất cầm tay Đường Hạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
