Đường Hạnh chạy lên tầng, không để ý tới Trình Liễm Nhất đang đuổi theo đằng sau.
Cô về tới nhà nhà, cắm chìa khóa mở cửa rồi bước vào.
Khi Trình Liễm Nhất chạy tới, đúng lúc Đường Hạnh đóng cửa đập vào mũi cậu.
Mẹ Trình ngẩng đầu, tỏ vẻ nhìn thấu hồng trần, “Hôm nay là Thất tịch, nếu không phải có hẹn thì con ra ngoài làm gì.
Từ nhỏ tới lớn bên cạnh con có mỗi Tiểu Hạnh, mẹ nhìn qua là biết.”
Trình Liễm Nhất nhớ lại lời Đường Hạnh nói, cảm thấy không vui vẻ gì.
Mẹ Trình thấy vậy, nói: “Con sao thế?”
“Mẹ, có phải hồi còn bé mọi người ghét con lắm không?” Trình Liễm Nhất đột nhiên hỏi.
“Đâu chỉ có người khác ghét con, quả thật con chính là một tiểu ma vương.” Mẹ Trình cao giọng, “May quá, qua nhiều năm như vậy cuối cùng con cũng nhận ra vấn đề này rồi.”
Trình Liễm Nhất: “…”
Lúc nhỏ cậu tệ vậy sao…
Mặt mày Trình Liễm Nhất ủ rũ, tràn ngập trong đau thương: “Bây giờ thì thế nào? Có phải con đã tốt hơn rất nhiều rồi không?”
“Ừ, khá hơn nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
