Cô liền đi xách ba bình nước khoáng mang tới.
Cũng không biết có phải là ảo giác hay không.
Bình thường cô xách nước khá tốn sức, nhưng hôm nay lại cảm thấy rất nhẹ nhàng.
Cô lấy điện thoại ra.
Quét một cái.
[Phát hiện thức ăn có thể truyền tống: Mười cái bánh bao Sơn Đông lớn, một hũ đậu đũa muối chua, một hũ khoai tây ngâm, hai mươi gói củ cải trộn, ba bình nước khoáng, có muốn truyền tống không?]
Truyền tống.
Tách.
[Truyền tống hoàn tất.]
...
Tống Luật Phong cầu nguyện xong, trong lòng thấp thỏm không yên.
Cũng không biết Cứu thế chủ có vừa mắt vật phẩm anh dâng lên hay không.
Tinh hạch nhỏ bé tự nhiên không xứng với bữa cơm vô giá này, nhưng anh có thể mang từng thứ một ra thử.
Còn về chức năng chụp ảnh truyền tống, điện thoại vừa đến tay là anh đã biết dùng.
Dù sao thì điện thoại cổ cũng chỉ có vài chức năng như vậy, dễ như trở bàn tay.
Khi anh chụp ảnh và truyền tống tinh hạch đi, trong lòng vẫn dâng lên một cảm giác vô cùng mông lung.
Thật sự có thể sao?
Mười mấy cái đầu chụm lại với nhau, họ còn căng thẳng hơn cả anh.
Trên thế giới này thật sự có Cứu thế chủ?
Có thể biến ra thức ăn của thời đại hoàng kim cho bọn họ ăn?
Nhưng hương vị vừa rồi, dòng dinh dưỡng chảy tràn đó, cảm giác no bụng đó, họ rõ ràng đã cảm nhận được một cách chân thực mà, hiện tại nó vẫn đang phát huy tác dụng đấy thôi.
Đợi một lát.
Không thấy thức ăn đâu.
Mọi người đều rất lo lắng.
"Có khi nào tinh hạch chúng ta dâng lên quá ít, làm Cứu thế chủ không vui không!"
"Tôi thấy cũng đúng, ít nhất phải đặt lên cả trăm tám mươi cái, đủ các loại màu sắc!"
"Nhưng Cứu thế chủ có được thức ăn quý giá như vậy, ngộ nhỡ ngài ấy chê tinh hạch, cảm thấy chúng ta đang bố thí cho ăn mày rồi đâm ra ghét chúng ta thì sao?"
"Cứu thế chủ chắc chắn là đã tức giận rồi, ngài ấy không thèm để ý đến chúng ta nữa."
Tống Luật Phong không đồng ý với cách nói của mọi người.
"Đợi thêm chút nữa."
"Tôi cảm thấy Cứu thế chủ không giống như lời các cậu nói."
Nếu không thì sao ngài ấy lại ban cho chúng ta món ngon như vậy trong khi chưa nhận được bất cứ sự đền đáp nào chứ.
Vừa dứt lời.
Trên bàn bày ra mười cái bánh bao lớn trắng trẻo mịn màng, hương thơm nức mũi.
Trong đó có hai cái bánh bao nằm ở rìa nên lăn xuống đất, dính một lớp bụi.
Thi Trang lập tức khởi động dị năng để giữ ấm cho bánh bao, tránh để xảy ra tình trạng nguội ngắt như món ăn ban nãy.
Lão tướng Sư Hải nhặt bánh bao lên ngây ngốc hỏi:
"Đây là cái gì?"
Mùi bột mì thơm phức xộc vào mũi, kích thích tuyến nước bọt của ông.
Đương nhiên ông ấy biết đây là đồ ăn, trắng trẻo mềm mại thế này, chắc chắn là vô cùng thơm ngon.
Nhưng cái này, thứ tròn vo này rốt cuộc gọi là gì?
Ánh mắt mọi người một lần nữa đổ dồn vào Đỗ Quan.
Đỗ Quan đẩy gọng kính, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Anh ấy nhéo một mẩu từ chiếc bánh bao trong tay Sư Hải, chẳng màng đến việc nó vẫn còn dính bụi rồi bỏ vào miệng nhai.
"Càng nhai càng thơm, càng ăn càng ngọt, kết cấu mềm mịn này rất giống một loại món ăn làm từ lúa mì ở phương Bắc thời đại hoàng kim, gọi là bánh bao."
"Đây chính là bánh bao?"
Mọi người chằm chằm nhìn những chiếc bánh bao lớn trên bàn.
Một số người trong bọn họ đã từng học về kiến thức, văn hóa và ẩm thực của thời đại hoàng kim.
Họ biết đây là một món ăn chính trong dân gian.
Tất cả đều ghen tị đến đỏ cả mắt.
Tổ tiên ngày xưa ăn uống thật sung sướng!
Đúng là thời đại hoàng kim có khác!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)