[Nơi gửi gắm não bộ: Truyện này chủ yếu mang tính giải trí cực mạnh, các độc giả đọc truyện xin đừng quá khắt khe, gửi não ở đây đọc sẽ sảng khoái hơn.]
[#Thiên kim nhà họ Cố đưa mẹ vào viện điều dưỡng tâm thần, bản tính độc ác hay là đồ bạc tình bạc nghĩa?]
[#Thiếu gia họ Lâm và đại minh tinh họ Cố đính hôn phô trương, khách mời dự tiệc không phú thì quý.]
[#Cố Mạn bị vứt bỏ, thiếu gia tập đoàn họ Lâm lấy người khác, suy cho cùng vẫn do cô không xứng!]
[#Một ván bài đẹp bị đánh cho tan nát, Cố Mạn cắt đứt quan hệ với bố rốt cuộc là vì sao?]
Trong năm mươi mục xếp hạng tìm kiếm, một mình cô đã chiếm trọn mười vị trí.
Bây giờ tất cả mọi người đều biết cô đã dùng hết tâm cơ, tung ra đủ mọi thủ đoạn trong cuộc chiến tranh giành cổ phần này, không tiếc cắt đứt quan hệ với bố, đưa mẹ vào bệnh viện tâm thần.
Chồng sắp cưới khinh bỉ cô, quay sang đính hôn với cô em gái kế.
Cô rơi xuống đáy vực của dư luận, trên mạng ngập tràn tiếng chửi rủa.
Cô ném điện thoại sang một bên, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Cô đưa mắt nhìn bức ảnh chụp chung hạnh phúc của gia đình ba người rồi tàn nhẫn cắt đi một nửa có hình bố.
"Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ tìm chuyên gia điều dưỡng tốt nhất để chữa khỏi bệnh trầm cảm cho mẹ."
Đưa mẹ vào viện điều dưỡng thực sự không phải là ý muốn của cô.
Nhưng mẹ đã quá đau khổ, quá dằn vặt rồi, cách duy nhất cô có thể giúp mẹ chính là cầm lấy vũ khí pháp luật, tranh giành cổ phần của tập đoàn họ Cố.
Tuyệt đối không thể để thành quả lao động của mẹ rơi vào túi của gia đình cầm thú kia.
Tuy hiện tại cô sở hữu khối tài sản hàng chục tỷ, nhưng cô vẫn không hề cảm thấy vui vẻ.
Niềm vui mà cô mong muốn từ trước đến nay đều vô cùng đơn giản, đó là một gia đình hòa thuận, yêu thương lẫn nhau.
Nhưng tên cầm thú đó đã tự tay đập nát nó, đẩy mẹ vào vực sâu đau khổ.
Còn người chồng sắp cưới mà cô vốn có chút thích thú lại phản bội cô vào thời khắc quan trọng nhất, đính hôn cùng em gái kế.
Thay vì nói là không cam tâm thì nói là nhục nhã sẽ chính xác hơn.
Sự nhục nhã nảy sinh vì những tình nghĩa đã từng trao đi.
Đinh đoong!
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Hóa ra là thông báo được ghim lên đầu:
Lâm Mộ Vũ: Mạn Mạn, anh đối với em thật lòng, hy vọng em hiểu cho nỗi khổ tâm của anh!
Lâm Mộ Vũ: Nếu có thể, anh nguyện chăm sóc em cả đời, che mưa chắn gió cho em, hứa với em một đời bình an!
Cố Mạn cầm điện thoại lên xem, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Thật xui xẻo.
Thì ra dạo này quá bận rộn nên cô đã quên xóa số anh ta.
Cô lập tức thực hiện một chuỗi thao tác chặn và xóa, từ nay thế giới trở nên thanh tịnh.
Giây tiếp theo.
Một số điện thoại lạ gửi tin nhắn đến: Chị à, em và anh Lâm là trời sinh một cặp, chị nên biết điều nữa.
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp chiếc nhẫn kim cương to như quả trứng chim bồ câu.
Cô không thèm để mắt tới.
Ngón tay cô gõ phím thoăn thoắt: Ngại quá cơ, với khối tài sản của chị đây, thứ này chị mua hai cái, một cái vứt một cái thì đeo cho chó.
Nhắn xong cô liền chặn số điện thoại lạ, đồng thời cài đặt từ chối nhận tin nhắn từ số lạ.
Thế giới lại yên tĩnh.
Sau khi hả hê và ý thức được thả lỏng, cuối cùng cô cũng mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Cô lại không hề hay biết chiếc điện thoại bỗng nhiên phát sáng, tự động hiện chữ đang cài đặt một phần mềm kỳ diệu.
[Phát hiện điện thoại mục tiêu, đang mở rộng bộ nhớ điện thoại... 1%, 2%, 10%... 100%...]
[Đang thay đổi cấu trúc điện thoại... 1%, 2%, 10%... 100%...]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

